Xin chào các mom, mình là mẹ của một em bé 3m+.
Mình ngoi lên viết vài dòng truyền động lực, vì thật sự… sau gần một tháng đăng ký rèn sữa 1:1 với sự đồng hành của cô Nguyễn Thị Hồng Yến, mình đã có một em bé biết đói, biết khóc đòi ăn. Và điều làm mình xúc động nhất là: dù em đang khỏe mạnh, hay những lúc mệt vì chích ngừa, đang ho, sổ mũi… em vẫn đón bình ăn rất ngoan, rít một hơi là hết một bình.
Nói ra nghe đơn giản vậy thôi, nhưng với mình – đó là một cảm giác “nhẹ” mà mình đã chờ rất lâu.
Mình biết nhóm Batlote cách đây gần 5 năm rồi. Hồi đó mình đang “tập 1”, cũng có nghe, có thấy, nhưng thật lòng… mình mảy may không quan tâm lắm. Mình nghĩ chắc con lớn lên rồi sẽ khác, chắc mình tự xoay được. Và hậu quả là đến tận bây giờ, bé lớn nhà mình gần 5 tuổi rồi mà ăn uống vẫn rất nhả nhớt.
Đó là cái “vết” mà mình luôn áy náy. Không phải vì mình không thương con, mà vì hồi đó mình không biết – và cũng không đủ nghiêm túc để thay đổi.
Nên đến “tập 2” này, chỉ cần thấy con có dấu hiệu biếng ăn là mẹ mình… nhảy số liền. Mình chạy đến với nhóm #BATLOTE thật nhanh, vì mình không muốn rơi vào vết xe đổ của tập 1 nữa. Mình không muốn thêm một lần nhìn con lớn lên với bữa ăn kéo dài, nhả nhớt, mệt mỏi và cả nhà đều căng thẳng.
Những ngày đầu rèn, nói thật… người muốn bỏ cuộc là mẹ.
Một phần vì xót con. Một phần vì ông chồng cứ làm lung lay ý chí bằng những câu nghe vừa buồn cười vừa… dễ dao động:
“Làm dị có chắc chưa? Cô giáo sao mà gắt dữ dị” 😄
Mỗi lần đến giờ cho con ti, tim mình đánh trống thình thịch. Kiểu hồi hộp như sắp làm bài kiểm tra ấy. Mình sợ làm sai. Sợ con khóc. Sợ mình không vững. Sợ mọi thứ quay lại cái vòng luẩn quẩn cũ.
Nhưng nhờ cô đồng hành, nhờ cô kiên nhẫn, mẹ dần “đứng” lại được.
Cô hướng dẫn mình từ những cái cơ bản nhất: tư thế nằm, cách cầm bình, cách mời sữa… rồi đến những thứ mà trước đây mình cứ tưởng “mình biết rồi”: cách nhận biết dấu hiệu con từ chối, và quan trọng nhất là dừng đúng lúc. Cô không chỉ sửa kỹ thuật, mà còn sửa cả “tâm lý” của mẹ – để mẹ bớt hoảng, bớt thương theo kiểu làm con rối nhu cầu.
Và cứ thế, mỗi ngày trôi qua, bình sữa của con lại đầy thêm một chút.
Có cữ con ăn nhiều. Có cữ con ăn ít hơn. Nhưng mình và chồng đã dần tin tưởng tuyệt đối vào sự hướng dẫn của cô, nên ý chí không còn bị lung lay nữa. Ba mẹ bắt đầu thật sự hiểu thế nào là tôn trọng nhu cầu của con – không phải “mặc kệ”, mà là tôn trọng để con ăn đúng sức, đúng tín hiệu, đúng nhịp.

Mình cảm ơn cô giáo #HồngYến và nhóm #BATLOTE rất nhiều.
Cảm ơn vì đã rèn cho con ăn thật ngoan. Và cảm ơn vì đã “rèn” luôn cho ba mẹ biết yêu thương con đúng cách. Yêu con không phải là cố nhét thêm, cố mời thêm, cố “cho đủ”… mà là giúp con ăn trong bình yên, để con biết đói – biết no – biết đòi – biết dừng.
Và bài học lớn nhất mà mình nhận được sau hành trình này là: thà trễ còn hơn không đúng.
Đây cũng là động lực để mình quay lại, rèn chị lớn ăn uống ngoan ngoãn hơn. Vì đúng thật… thà trễ còn hơn không đúng, đúng hem mấy mom 😁
