Khi con chững cân 2 tháng và mẹ phải quay lại rèn 1:1

Bài viết gốc: https://www.facebook.com/groups/1655877318648266/posts/1896021091300553/

Mình viết bài này như một góc truyền động lực cho các mẹ đang rèn và sắp rèn, đặc biệt là những mẹ giống mình: đã từng biết đến Batlote từ rất sớm, thậm chí biết từ lúc nhóm còn free, và cứ nghĩ rằng “bé thứ 2 chắc mình sẽ làm tốt thôi, vì mình có kiến thức rồi”.

Nhưng cuộc đời… không như mơ.

Mình là mẹ của một em bé “từ lò Batlote” theo đúng nghĩa luôn. Mình biết phương pháp không ép từ sớm, cũng có nền tảng, cũng đọc bài ghim, cũng nghĩ mình hiểu luật. Mình tự tin rằng lần này, mình sẽ nuôi con nhẹ nhàng hơn. Nhưng sang tháng thứ 9, con bắt đầu mọc răng, lượng sữa và dặm cứ lẹt đẹt mãi. Mọc răng xong rồi mà vẫn không khá hơn. Và mình bắt đầu thấy bất an.

Mình mạnh dạn đăng ký rèn 1:1 lần đầu, gặp cô Hồng Yến. Giai đoạn đó rèn sữa dặm cũng khá ổn, dù trong quá trình rèn con bị sổ mũi, rồi sữa công thức không hợp dẫn đến nôn trớ, đi ngoài. Nhưng thật lòng lúc đó mình vẫn rất tự tin. Mình nghĩ: “Ok, mình có kiến thức rồi, được cô đồng hành rồi, chắc mình xử lý được hết.”

Và rồi… đời lại “vả” mình một phát thật mạnh.

Sang tháng thứ 11, con bắt đầu chững cân. Không phải chững vài ngày, mà chững liền 2 tháng không lên. Bữa ăn thì cứ nhè hoài. Mình kỷ luật, mình giảm sữa, mình chỉnh đủ kiểu, kéo dài tới 3 tuần liền mà vẫn không thấy kết quả rõ ràng. Mình hoang mang thật sự. Có lúc mình còn tự đổ lỗi: “Hay do mình nấu ăn dở quá nên con không muốn ăn?” – vì con cứ ăn được vài miếng là nhè, mình nhìn mà vừa tức vừa xót.

Và lúc đó mình nhận ra một điều: kiến thức có thể giúp mình hiểu “nên làm gì”, nhưng khi con không tiến bộ, thứ giết mình nhanh nhất lại là tâm lý. Mình bắt đầu mệt. Bắt đầu nghi ngờ. Bắt đầu muốn buông.

Xem thêm  Biếng ăn tâm lý ở trẻ em – Cộng đồng mẹ bỉm hiện đại với những lợi ích “không thể mua bằng tiền”

Cuối cùng, mình quay trở lại nhóm và tiếp tục đăng ký 1:1 gói video call. Lần này cơ duyên đưa mình gặp hai cô Tina TinhPhương Đan.

Không có mô tả ảnh.

Mình vẫn nhớ cảm giác lần đầu video call nghe giọng hai cô… ngọt dã man. Nhưng điều làm mình bất ngờ hơn cả là hai cô siêu nhiệt tình, siêu nhẹ nhàng. Kiểu nhẹ nhàng mà không hề “mềm”, vẫn bắt mẹ đi đúng luật, nhưng làm mẹ cảm thấy an tâm, không bị áp lực.

Thật sự trong quá trình rèn lần này, mình không còn cảm giác “mình đang chiến đấu một mình” nữa. Càng đi, mình càng hiểu con hơn. Và quan trọng là mình bắt đầu học cách tôn trọng nhu cầu của con – tôn trọng thật, chứ không phải tôn trọng trên lý thuyết.

Mình mới đi được nửa chặng đường rèn dặm thôi, nhưng đến hiện tại, mình đã có một em bé mà theo mình là “siêu trộm vía” rồi. Sự thay đổi không phải kiểu ngày một ngày hai thành thiên thần, mà là cảm giác bữa ăn đã bớt căng, mẹ bớt hoảng, con bớt nhè – và mọi thứ đi đúng hướng hơn. Với mình, như vậy là đủ để có lại niềm tin.

Mình xin cảm ơn chị Quỳnh Anh, cảm ơn cô Phương Đan, và đặc biệt cảm ơn cô Tina Tinh đã đồng hành cùng hai mẹ con trên hành trình này. Có những lúc chỉ cần đúng một câu nhắc, đúng một lần sửa, đúng một lời động viên… là mẹ đã không rơi xuống đáy nữa.

Và mình muốn nhắn gửi tới các mẹ đang đọc bài này: nếu mẹ chưa nắm vững lý thuyết, hoặc tâm lý yếu giống mình – chưa đủ mạnh tay, hay xót con quá nên dễ nương – thì cứ mạnh dạn đăng ký rèn 1:1. Có các cô đồng hành cùng từng cữ ăn, mẹ sẽ vững hơn rất nhiều. Mẹ vững thì con mới dễ hợp tác. Và hành trình sẽ nhẹ hơn… theo cách mà mẹ xứng đáng được nhận.