Bài gốc: https://www.facebook.com/groups/1655877318648266/posts/1746078089628188/
Mình viết bài này cho các mẹ chuẩn bị rèn, đang rèn, hoặc mới bước vào hành trình rèn con. Và mình nói trước luôn: đây là người thật việc thật. Các mẹ cứ vào trang cá nhân mình xem lại những bài trước sẽ hiểu mình đã từng stress đến mức nào vì con 😭
Bạn nhà mình sinh ra hoàn toàn bình thường. Ba tháng đầu con phát triển tốt, bụ bẫm, trộm vía nhìn con là thấy yên tâm. Nhưng sau đó, mọi thứ bắt đầu rẽ sang một hướng khác: con trớ liên tục.
Mình đưa con đi khám dòng dã hết viện này đến viện kia. Thuốc, thực phẩm hỗ trợ… cái gì cũng thử. Nhưng con vẫn trớ rất nhiều. Và đau nhất là: con không những không tăng cân mà còn sụt cân. Nhìn con gầy đi từng chút, mình xót ruột đến mức không còn bình tĩnh nổi. Mình bắt đầu ép con ăn nhiều hơn, với suy nghĩ đơn giản: “Con phải ăn mới tăng cân.” Nhưng càng ép thì con càng trớ nặng. Cứ như một vòng lặp không có lối thoát.
Bác sĩ khuyên mình chia nhỏ bữa. Nhưng lúc đó con đã biếng ăn rồi, con chỉ bú khi ngủ. Và đây là sai lầm lớn nhất của mình: mình đã dùng ống bón thuốc để bón sữa cho con ăn — từ khi con hơn 5 tháng… cho đến tận bây giờ, khi con đã hơn 10 tháng tuổi.
Lúc đó mình nghĩ mình đang “cứu” con. Mình nghĩ “chỉ cần con có sữa vào bụng”. Nhưng vì bón như vậy là ép thụ động, nên dù ăn ít con vẫn trớ. Và nghiêm trọng hơn nữa: vì bị ép ăn bằng ống quá lâu, nên khi bước vào giai đoạn ăn dặm, con gần như… không biết ăn, không biết nuốt.
Mỗi lần mình chạm thìa, chỉ cần bột dính vào miệng thôi là con đã sợ. Con nôn tới mức thắt ruột. Mình nhìn mà lạnh sống lưng. Có những hôm mình chỉ muốn gục xuống vì bất lực.
Mẹ và bà nội nhìn con đều xót xa. Cái cảm giác lúc đó không chỉ là mệt — mà là hoang mang: “Giờ mình sẽ nuôi con kiểu gì? Chăm con kiểu gì?” Cứ tiếp tục thì con sợ ăn, mà dừng lại thì con không ăn được… và mình như mắc kẹt.
Rồi trong lúc mình ở đáy của sự bế tắc, mình tìm đến Batlote như một tia hy vọng cuối cùng. Thật sự là “cuối cùng” luôn, vì mình không còn đủ sức để thử thêm cách nào nữa. Mình chỉ muốn thoát khỏi chuỗi ngày luẩn quẩn: cho con ăn – con nôn trớ – mẹ khóc con khóc.
Và hôm nay, mình đang ở ngày rèn sữa thứ 12.
Mình không dám nói con đã “đích” hay mọi thứ hoàn hảo, nhưng con đã khác rất nhiều so với trước đây. Con đã là một em bé chủ động hơn trong việc ăn. Con biết đói thì quấy đòi mẹ. Ăn xong con lại chơi ngoan. Với mình, đó là một sự thay đổi mà trước đây mình không dám mơ.
Thật sự, mình chưa từng nghĩ con có thể bú được 150ml đâu ạ. Mình còn không dám nghĩ tới 200ml. Vì trước đó chỉ cần mình “xúc” thìa tầm 100ml thôi là con đã ói lên ói xuống rồi 😔
Bây giờ nhìn lại, mình mới thấm: rèn con thì đúng là rèn con, nhưng rèn mẹ mới là chính. Mẹ phải học cách dừng lại. Học cách không ép. Học cách tin vào con. Và quan trọng là nghe lời các cô, sát luật với con thì con mới tiến bộ nhanh được.
Mình xin cảm ơn chị Quỳnh Anh — vì ca của mình thuộc dạng “khó đặc biệt”, vậy mà chị vẫn sát sao đến tận giờ 😁
Cảm ơn chị Nhã Mai đã nói chuyện với chồng mình để chồng mình còn thúc mình rèn ngay và luôn, trong khi mình vẫn còn lưỡng lự vì xót con.
Cảm ơn cô BatloteGV Kiều Duyên đã đồng hành trong mọi cữ ăn của con, động viên những lúc mẹ con nản và muốn bỏ cuộc.
Để hôm nay, mẹ con mình cũng có thể gọi là… đã có chút “quả ngọt” để hái rồi hjhj.
Nếu mẹ nào đang ở giai đoạn con trớ nhiều, con sợ ăn, mẹ kiệt sức vì bữa ăn… mình chỉ muốn nói: mẹ không cô đơn đâu. Và chỉ cần mẹ bám đúng hướng, có người đồng hành, con sẽ từng chút một quay lại với bữa ăn trong bình yên.
