Đọc lý thuyết thấy đơn giản, làm 2 ngày là muốn… nghỉ chơi

Bài viết gốc: https://www.facebook.com/groups/1655877318648266/posts/1708851173350880/

Mình viết bài này để truyền động lực cho các mẹ đang rèn sữa, đặc biệt là những mẹ giống mình: đọc bài thấy “cũng dễ mà”, nhưng bắt tay vào làm mới biết… oải thật sự 😂

Mình đang ở nước ngoài. Tình cờ thấy nhóm nên vào thử. Đọc lý thuyết thì thấy rõ ràng, logic, nghe cũng đơn giản. Nhưng áp dụng đúng 2 ngày thôi là mình đã muốn “nghỉ chơi” luôn, vì cảm giác vừa phải vững tâm lý, vừa phải đúng từng bước, mà chỉ cần mình lỡ mềm lòng một chút là mọi thứ lệch ngay.

Trộm vía bé mình không phải dạng biếng ăn nặng. Nhưng con bú không ngoan. Mỗi cữ chỉ 130–160ml thôi mà phải mời tới 4–5 lần. Cứ cách 1–2 phút là mẹ lại lắc lắc bình dụ con. Mình còn nhớ rõ cảnh đó: con không đói rõ ràng, mẹ thì cứ sốt ruột, còn bữa ăn thì kéo dài lê thê. Nhìn vậy thôi chứ ngày nào cũng lặp lại thì tâm lý mẹ xuống nhanh lắm.

Thấy các mẹ trong nhóm truyền động lực, mình quyết định đăng ký rèn 1:1 luôn. Mình hiểu một điều: mình không thiếu kiến thức, mình thiếu sự chắc tay và thiếu người chỉnh đúng lúc mình sai.

Mình bắt đầu rèn từ 21/4, khi bé được 4 tháng 27 ngày, ti sữa công thức hoàn toàn. Tuần đầu tiên, tổng lượng ăn tầm 600ml/ngày. Mỗi cữ mình mời 2 lần (như lịch sinh hoạt). Mọi thứ vẫn chưa “wow”, nhưng ít nhất mình bắt đầu nhìn thấy một nhịp rõ ràng hơn.

Sang tuần thứ 2 thì con… bỏ luôn L2. Mời không ăn. Lúc đó mình hoang mang lắm. Vì bản năng mẹ là thấy con ăn ít là muốn bù. Và đúng như dự đoán, nhiều bữa con ăn ít, mình lại thương con, mình không dứt khoát, mình mời tiếp… rồi con lại không ăn 😅

Cái buồn cười (mà cũng rất thật) là: mỗi lần đến giờ ăn, mình lại mong con khóc để còn có “cớ” mời L2 😭. Mình nghĩ con khóc tức là con đói, mà con đói thì mình mời được. Nhưng cô xem video xong cứ hỏi một câu làm mình “đứng hình” luôn:

Xem thêm  Rèn Sữa 1:1 Cho Bé Biếng Ăn Tâm Lý

“Con đòi L2 chưa mà đặt bình lại thấy con cười tươi thế mẹ?”

Các cô nhắc mình suốt: “Không ép nhé mẹ. Nương theo con là con càng biếng đó.”
Nghe câu đó nhiều lần, mình mới nhận ra: mình cứ tưởng mình đang “thương con”, nhưng thật ra mình đang làm con rối tín hiệu đói – no. Và mình cũng đang tự kéo dài cái vòng lặp mời – dụ – không ăn – mệt mỏi.

Đến khi mình nghiêm túc hơn, sát luật hơn, trộm vía con thay đổi rõ rệt.

Từ chỗ có cữ chỉ 60–70ml, con lên hẳn 120–150–180ml. Cái khiến mình không tin nổi là: trước đây 180ml là phải mời 3 lần, còn bây giờ con nằm im ăn một hơi hết sạch. Lúc đó mình vừa mừng vừa kiểu… “Ủa con mình á hả?” (có video làm chứng luôn ạ 😆)

Mình biết ơn các cô rất nhiều, đặc biệt là cô Phương Đan, cô đúng kiểu “camera sống” của mẹ 🤣 Chậm một giây cô cũng phát hiện, nhiều lúc mình rén ngang luôn. Nhưng nhờ vậy mà mình mới sửa được những lỗi rất nhỏ – mà chính những lỗi đó lại quyết định bữa ăn có nhẹ nhàng hay không. Và dù lệch múi giờ, cô vẫn hỗ trợ đủ 4 cữ. Thật sự là mẹ ở xa mà vẫn cảm thấy có người kè kè bên cạnh.

Mình cũng cảm ơn cô Tina Tinh và admin Nhã Mai đã hỗ trợ tận tình. Nhờ các cô mà mình không bỏ cuộc giữa chừng, nhất là những ngày mình “rụng” vì nghĩ làm sao mà khó vậy.

Mình vẫn còn nương tay, vẫn chưa dứt khoát 100%, bữa được bữa không. Nhưng chỉ cần thấy con ăn ngon hơn, ăn ngoan hơn, mình lại có thêm động lực mỗi ngày 🥹

Nếu mẹ nào đang rèn và thấy oải, thấy muốn bỏ, mình muốn nhắn một câu thôi: mình hiểu mà. Nhưng chỉ cần mẹ đi đúng luật, đủ vững tâm lý, và có người chỉnh đúng lúc… thì cái ngày con nằm im bú hết sạch bình hoàn toàn có thể đến với mẹ. 💕