Con ti được 210ml/lần – và mẹ vui từ sáng tới giờ

Bài viết gốc: https://www.facebook.com/groups/1655877318648266/posts/1700591574176840/

Chào các cô và các mẹ trong nhóm rèn sữa, mình là mẹ của một em bé 4m27d. Hôm nay là ngày thứ 14 mình rèn sữa ti bình hoàn toàn cho con, và mình muốn ngoi lên chia sẻ một chút với các mẹ đang rèn, sắp rèn, hoặc còn đang do dự vì… sợ.

Mình muốn nói trước một câu thôi: cứ kiên trì rồi sẽ có ngày hái quả ngọt – thậm chí hơn cả mong đợi.

Thực sự chưa bao giờ mình nghĩ em bé nhà mình có thể ti được 210ml/lần đâu ạ. Vậy mà hôm nay con làm được. Mình vui, tinh thần thoải mái từ sáng tới giờ luôn. Kiểu vui mà cứ nhìn con là thấy “đáng” – đáng cho những ngày mẹ con lờ đờ, đáng cho những lúc mẹ muốn buông, đáng cho những lần mình tự hỏi “hay thôi, mình không làm nổi”.

Để đến được hôm nay, mình cũng đã đi qua một quãng đường rất giống nhiều mẹ.

Trước đây con ti mẹ hoàn toàn, rồi tự nhiên bị biếng ăn, ti ngủ, ti vặt cả ngày. Mình từng luyện ti bình một lần nhưng thất bại. Và sau đó là chuỗi ngày hai mẹ con cứ bế bồng nhau cả ngày, không làm được việc gì. Con thì quấy, không vào giấc được, ăn không được no. Mẹ thì lúc ngực căng quá sợ con không ti, lúc hết sữa thì con nhay mãi rồi khóc. Đêm thì chục lần vạch áo ra cho con ti. Cả mẹ cả con đều không ngủ ngon.

Mình đã từng tự an ủi bản thân kiểu: “Thôi cứ ti mẹ cũng được, mẹ con ôm nhau gần gũi, con có bé mãi được đâu…”. Nghe thì ấm áp lắm, nhưng chỉ ai làm mẹ mới hiểu: khi con ăn không hiệu quả, ngủ không sâu, quấy triền miên… thì mình thương con mà cũng kiệt sức.

Lúc đó mình lên Facebook tìm phương pháp rèn ti bình, vào nhóm, mua lý thuyết, đọc – lướt xem các mẹ rèn thành công. Nhưng rồi mình vẫn chưa dám tập. Mình sợ thất bại. Sợ con khóc. Sợ mình không đủ kiên nhẫn. Và cuối cùng, mình nhắn page đăng ký 1:1, không phải vì mình “không tin”, mà vì mình cảm giác đây là cái cọc cuối cùng để mình bám vào rồi.

Mình không băn khoăn giá cả. Mình chỉ sợ… chính mình không vững.

Đăng ký xong, điều đầu tiên mình làm là “làm công tác tư tưởng” với chồng. Mình nhắn cho chồng:
Từ mai em bắt đầu rèn con, anh để em toàn quyền xử lý nhé. Nếu con quấy khóc không ăn, đừng sốt ruột quạu em kẻo em stress. Anh nấu cơm sớm để em tranh thủ ăn rồi rèn con nhé.
Và chồng mình đồng ý. Thật sự lúc đó mình biết: có người đứng sau giữ tinh thần cho mẹ là mình đã nhẹ đi một nửa rồi.

Nhưng ngày đầu tiên… vẫn là cú sốc.

Con nhịn tới 3 giờ chiều mới chịu ti, mà chỉ ti 2 lần được 70ml. Hai mẹ con lờ đờ vì phải bế ẵm suốt. Con mệt lả đi. Đêm bù sữa nhưng cũng không ăn được nhiều. Và những ngày sau đó… vẫn lẹt đẹt như vậy.

Xem thêm  Rèn Sữa 1:1 Cho Bé Nôn Trớ – Biếng Sữa

Mình từng hoang mang: “Ủa sao mình làm đúng mà vẫn vậy?”

Cho đến khi phát hiện ra một chuyện rất… trời ơi: mình gửi video để các cô sửa lỗi, nhưng những ngày đầu, mẹ và cô đang đọc thời gian trên video khác nhau. Video của mẹ hiện số giây chạy từ đầu, còn của cô hiển thị số giây còn lại. Thế là mình không nhận ra chỗ cô đang bắt lỗi. Bảo sao cứ thấy “kì vậy”.

Sau khi phát hiện ra, cô nói thẳng một câu khiến mình tỉnh:
“Mẹ cứ nương tay, không sát luật thì con không khá lên được.”

Và từ đó mình thay đổi.

Mình dứt khoát hơn. Mình bắt đầu hiểu ra: à, hoá ra nếu con làm sai ở đâu, mẹ rút đúng ở đó, thì con sẽ học được “luật” ở chỗ đó, để lần sau không lặp lại. Mình cũng bắt đầu đọc được dần tín hiệu đói – no – từ chối. Mình hiểu rằng nếu ban ngày con chưa đủ, đêm vẫn bù được, không sợ con đói. Và càng rút bình nhanh đúng lúc, con càng nhanh hết biếng.

Nói thật nha các mẹ, mình vẫn chưa làm hoàn hảo. Thấy con vẫn mút là mình lại cố cho con mút thêm 😂 Nhưng ít nhất, mình đã biết mình đang “nương” ở đâu, và đang sửa dần mỗi ngày.

Đúng là cái gì cũng có giá của nó.

Đăng ký 1:1, các cô chỉ ra từng lỗi sai nhỏ xíu mà nếu mẹ tự làm một mình chắc sẽ không bao giờ nhận ra. Mẹ sửa từng chút, video sau đỡ vấp. Mẹ nản có cô kéo lên. Mẹ lung lay có cô nhắc “sát luật”. Và hôm nay, mẹ đã thấy hạnh phúc thật sự khi con mình cũng có ngày ti được 200–210ml/lần như “con nhà người ta”.

Vui lắm các mẹ ạ.

Ăn no thì con ngủ sâu giấc. Mẹ nằm bên cạnh nhìn con, tự nhiên thấy mãn nguyện một cách rất lạ. Không phải kiểu “thắng lớn”, mà là kiểu: cuối cùng, những ngày rèn vừa qua xứng đáng.

Nếu mẹ nào còn do dự, mình chia sẻ thật lòng thế này:

Mẹ cứ chuẩn bị tinh thần là sẽ cần kiên trì, và tốt nhất có chồng hoặc người thân ở cạnh để giữ tâm lý (còn ông bà thì… nếu được tránh áp lực càng tốt, vì ông bà sốt ruột là mẹ dễ stress lắm). Và nếu mẹ đã xác định rèn, thì mạnh dạn 1:1 cho nhanh. Để lâu con càng biếng, mình càng mệt. Số tiền đó cứ nghĩ như tiền mua sữa thôi – chứ mình ép sai, con không ăn, sữa đổ đi còn phí hơn.

Mình vẫn mong em bé nhà mình duy trì phong độ và tiến bộ hơn nữa. Và mình chúc các mẹ đủ tự tin để chúng mình sớm có những em bé ăn ngoan – ngủ ngoan nha.

Lời cuối, mình xin gửi lời cảm ơn tới admin nhóm, cô Kiều Duyên và cô BatloteGV Võ Hải Yến đã nhiệt tình chỉ ra từng lỗi sai của mình, động viên mình lúc mình mệt và nản. Cảm ơn các cô và nhóm rất nhiều. Nhờ có nhóm, mình thấy hành trình nuôi con đơn giản hơn rất nhiều ❤️❤️