Con mình chạm mốc 900ml/ngày

Bài viết gốc: https://www.facebook.com/groups/1655877318648266/posts/1705234673712530/

Mình viết những dòng này như một chút ánh sáng nhỏ gửi đến các mẹ đang loay hoay giữa hàng trăm câu hỏi mỗi ngày: “Con ăn thế này có ổn không?”, “Sao con cứ trớ?”, “Sao cứ tới giờ ăn là cả nhà căng thẳng?”, “Rồi giấc ngủ của con phải làm sao đây?”… Mình đã từng y như vậy. Và mình hiểu cảm giác đó mệt đến mức nào.

Hơn một tháng vừa qua – quãng thời gian không dài, nhưng với hai mẹ con mình, đó là một hành trình thật sự gian nan. Có những ngày mình thấy bản thân như đang chạy một cuộc marathon mà không nhìn thấy đích. Nhưng cũng chính hành trình đó dạy mình một điều: đôi khi điều mình cần nhất không phải là cố thêm, mà là đi đúng cách – và có người đi cùng.

Bé nhà mình bước vào giai đoạn rèn sữa với một khởi đầu không hề dễ. Con dị ứng đạm sữa bò, lại có bệnh nền, nên việc ăn uống luôn gập ghềnh. Con hay khò khè, hay trớ sữa, mỗi cữ chỉ dừng ở khoảng 100–120ml, bú cầm chừng. Còn mình thì đã “nằm vùng” trong nhóm từ lúc con mới gần 1 tháng. Mình cày hết hướng dẫn, đọc đi đọc lại bài ghim, hỏi kinh nghiệm người này người kia, gom hết can đảm để bắt tay vào tự rèn con lần đầu khi con được 2 tháng tuổi.

Nhưng có một sự thật là: đọc thì hiểu, còn làm thì lại khác. Mình nương. Mình sai mà không nhận ra. Mình rèn đi rèn lại 2–3 lần, nhưng kết quả vẫn chẳng đâu vào đâu. Có những lúc đọc các bài truyền động lực của các mẹ rèn thành công, mình chạnh lòng đến mức chỉ muốn tắt điện thoại. Mình tự hỏi: “Tại sao mình không làm được như vậy?”, “Tại sao mình không quyết tâm hơn?”, “Hay con chỉ ăn được chừng đó thôi?”… Những câu hỏi cứ quay đi quay lại trong đầu, nhất là những ngày con ăn ít và mình bắt đầu nghi ngờ chính mình.

Và rồi, mình quyết định dứt khoát đăng ký rèn 1:1 khi con được 4m+. Không phải vì mình lười, cũng không phải vì mình muốn có ai làm thay. Mà vì mình cần an tâm hơn, cần “bớt sai” trong từng bữa ăn của con. Mình sợ nhất là sai rồi lại làm con mệt, rồi bữa ăn càng ngày càng tệ.

May mắn lắm, mẹ con mình được gặp cô Kiều Duyên và cô Võ Hải Yến. Hai cô sát sao từng cữ ăn, chỉnh từng chi tiết mà trước đây mình vẫn luôn nghĩ là mình làm chuẩn rồi. Từ cách đặt con vào vị trí ăn, cách cầm bình, mời bình, nhịp mời, cho tới những thứ “ti tỉ” mà một người mẹ khi tự rèn rất dễ bỏ qua hoặc tự tin quá mức. Và câu mình nghe nhiều nhất, cũng là câu khiến mình tỉnh ra nhiều nhất, là: “Mẹ phải sát luật thì con mới tiến bộ được.”

Xem thêm  Vai Trò Của Cha Mẹ Trong Việc Phát Triển Kỹ Năng Xã Hội Của Trẻ

Không có mô tả ảnh.

Nhưng hành trình đó không hề êm ả. Con mọc răng hai đợt liên tiếp, rồi lại bị tay chân miệng. Sức khỏe lên xuống thất thường, có những ngày vừa thấy con ổn hơn một chút thì hôm sau lại tụt. Cô Duyên còn ví con như Đường Tăng đi thỉnh kinh, trải qua đủ 7749 kiếp nạn nghe vừa buồn cười vừa… đúng quá trời đúng. Mình cũng có lúc nản, có lúc xót con đến mức chỉ muốn quay về cách cũ cho “nhanh”, cho “đỡ thấy con đói”. Nhưng chính trong những ngày đó, mình cảm nhận rõ nhất việc có người đồng hành quan trọng thế nào. Các cô không chỉ hướng dẫn kỹ thuật, mà còn kéo tinh thần của mẹ lên, nhắc mẹ kiên trì, nhắc mẹ đừng bỏ cuộc và quan trọng nhất: đồng hành để con tiến bộ từng chút một, chứ không phải đòi “phải thay đổi ngay lập tức”.

Và rồi, điều mình từng nghĩ là không thể đã trở thành hiện thực. Con bắt đầu có những cữ bú được 240ml. Và hôm nay – mình vẫn còn lâng lâng khi gõ những dòng này – tổng lượng sữa của con đã hơn 900ml. Một cột mốc mà trước đây mình thật sự không dám mơ tới. Không chỉ là con số, mà là cảm giác… nhẹ người. Vì cuối cùng, bữa ăn không còn là nỗi ám ảnh nữa.

Kết thúc khoá rèn, con biết “trân trọng” từng cữ ăn hơn, thái độ ăn ngoan hơn. Còn mẹ thì học được thứ quý nhất: tôn trọng nhu cầu của con, biết rút bình đúng lúc khi con từ chối, không kéo dài và không cố thêm “một chút nữa”. Và hời hơn nữa là con tự ngủ được, không cần công cụ hỗ trợ, một cách ngon lành khiến mình nhiều lần nhìn con ngủ mà muốn bật cười vì… không tin nổi.

Mình biết hành trình phía trước vẫn còn dài. Con sẽ còn có những ngày ăn ít, sẽ còn giai đoạn khó, sẽ còn lúc mẹ dao động. Nhưng bây giờ mình đã có một nền tảng khác: mình hiểu con hơn, và mình hiểu cách mình cần làm để không quay lại vòng lặp ép – nương – rối – stress nữa.

Mình xin gửi lời cảm ơn chân thành và sâu sắc nhất đến các cô và Batlote. Và mình cũng muốn nói thật với những mẹ giống mình – không đủ tự tin, không đủ quyết tâm để tự rèn một mình: đừng chần chừ đăng ký 1:1. Vì đôi khi, chỉ cần có người chỉ đúng một chút, đồng hành đúng một chút, mọi thứ đã khác đi rất nhiều rồi.