Bài viết gốc: https://www.facebook.com/groups/1655877318648266/posts/1707746716794659/
Mình viết bài này cho những mẹ sắp đi làm, hoặc đang đứng trước cảm giác vừa lo vừa sợ: sợ con không bú bình, sợ mình vắng nhà con đói, sợ sữa mẹ ít dần, sợ mọi thứ đổ dồn lên một người mẹ đang cố gắng… mà vẫn thấy bất lực.
Em bé của mình khi mới sinh ra vốn rất ngoan. Ngủ ngoan, bú ngoan, mọi thứ nhẹ nhàng đến mức mình đã nghĩ: “Chắc lần này mình may mắn.” Nhưng rồi con lớn lên. Con biết lẫy. Biết nhìn theo mẹ. Biết cười với mẹ. Và cũng từ lúc đó, chuỗi ngày biếng ăn bắt đầu – kiểu biếng mà mẹ không hiểu nổi tại sao.
Mình loay hoay. Mình stress vì càng ngày con uống càng ít sữa. Mình chọn cách cho con ti song song, với một kế hoạch mà nghe rất hợp lý: ban ngày con sẽ bú bình khi mẹ vắng nhà, tối mẹ về con bú mẹ. Mình nghĩ như vậy là ổn, là an toàn, là có phương án dự phòng.
Nhưng thực tế lại khác hoàn toàn.
Con bú bình càng ngày càng ít. Mẹ càng ép, con càng né. Mẹ càng cố, con càng “lì”. Và rồi mình nhận ra một sự thật khiến tim mình thắt lại: con chọn ti mẹ. Ban ngày con chỉ bú cầm hơi – đủ để không đói lả – để tối được bú mẹ. Con như đang “nhịn có chiến thuật”, còn mẹ thì rơi vào một vòng xoáy hoang mang.
Mình bất lực. Mình không biết phải làm thế nào.
Có lúc mình nghĩ: “Hay thôi, cho con ti mẹ trực tiếp lại cho nhẹ nhàng?” Nhưng ngay lập tức nỗi sợ khác ập tới: nếu một ngày sữa mẹ ít đi thì sao? Nếu có hôm mình không kịp về cho con bú thì sao? Nếu mẹ đi làm rồi, con ở nhà vẫn không chịu bình thì sao?
Mình như bị kẹt trong một bài toán không có đáp án.
Cuối cùng mình quyết định tìm tòi và đăng ký rèn 1:1 với cô Tina Tinh, với một hy vọng rất thật: chỉ cần con cải thiện một chút thôi cũng được, chỉ cần con bú ổn hơn để mẹ yên tâm đi làm.
Nhưng phải nói thật, 5 ngày đầu rèn là 5 ngày mình xuống tinh thần khủng khiếp. Con vẫn loanh quanh mức sữa cũ. Có ngày con còn không bú. Có cữ chỉ được 30ml. Mình buồn đến mức muốn khóc. Mình bắt đầu nghĩ: “Hay con mình không rèn được? Hay mình đang cố vô ích?”
Nhưng điều khiến mình đi tiếp lại không phải là “phép màu”, mà là sự kiên trì của cô. Cô vẫn động viên mẹ. Vẫn nhắc mẹ sát luật. Vẫn hướng dẫn mẹ từng bước, từng bữa, trong lúc mình lung lay nhất. Có những lúc mình chỉ cần một lời xác nhận: “Mẹ làm đúng rồi, mình cứ tiếp tục.” – là mình đã không bỏ cuộc.
Và rồi, điều mình không dám mơ đã đến.
Từ một em bé chỉ bú loanh quanh 400–500ml/ngày, hôm nay con đã lên gần 900ml. Mình ngồi nhìn con mà vừa mừng vừa… ngơ ngác, kiểu: “Ủa, vậy ra con làm được mà. Chỉ là trước đó mẹ và con đang mắc kẹt trong nỗi sợ.”
Đến lúc này, mình mới thật sự thấm một điều: bú mẹ hay bú bình không quan trọng bằng việc con ăn đủ nhu cầu. Bú gì cũng được, miễn là con ăn đủ, ăn ngoan, và ngủ ngoan. Mình từng ám ảnh chuyện “phải bú bình để mẹ đi làm”, nhưng hoá ra thứ mẹ cần nhất là một em bé có bữa ăn ổn định – để mẹ yên tâm.
Mình xin cảm ơn các cô BatloteGV Tina Tinh, BatloteGV Phương Đan và admin Nhã Mai rất nhiều. Cảm ơn vì đã luôn động viên mẹ không được nản chí, nhắc mẹ phải tin vào mình và tin vào con. Có những ngày mẹ tưởng mình không chịu nổi nữa, nhưng nhờ có các cô mà mẹ vẫn đi tiếp – và cuối cùng cũng được nhìn thấy trái ngọt 🥰
Nếu mẹ nào đang trong giai đoạn con “chọn ti mẹ bỏ bình”, hoặc đang stress vì sắp đi làm, mình chỉ muốn nhắn một câu: mẹ đừng tự gồng một mình. Có người đồng hành, mẹ sẽ vững hơn. Mẹ vững, con sẽ ổn hơn. Và rồi mọi thứ sẽ nhẹ dần – theo đúng cách mà mẹ xứng đáng được nhận.
