“Bữa ăn như chơi xổ số” – Rồi một ngày con tự đón bình và hút một hơi 300ml

Bài viết gốc: https://www.facebook.com/groups/1655877318648266/posts/1888752608694068/

Mình viết bài này để flex nhẹ một chút, nhưng thật ra là để chia sẻ một cảm giác mà chắc nhiều mẹ đang ở trong đó sẽ hiểu: mệt vì bữa ăn. Mệt kiểu ngày nào cũng xoay quanh chuyện “hôm nay con có chịu ăn không”, mệt đến mức pha sữa – nấu cháo xong mà con lắc đầu là mẹ chỉ muốn… ngồi xuống thở dài.

Trước đây mình từng nghĩ việc ăn uống của con là do “hên xui”. Bé ăn được thì ăn, không ăn thì… chịu. Nghe có vẻ bình thản vậy thôi, nhưng thực tế là nhà mình biếng sữa – biếng dặm, và mỗi cữ ăn căng thẳng y như chơi xổ số. Có những ngày mình chuẩn bị rất kỹ, nhưng đến lúc con không hợp tác thì mọi thứ tan thành áp lực: áp lực vì sợ con đói, áp lực vì sợ con thiếu chất, áp lực vì mình không biết mình đang làm sai ở đâu.

Đến khi con 9,5 tháng, mọi thứ càng khó hơn. Con bị viêm mũi, ngạt mũi, mà bé nằm bú thì cực kỳ khó chịu. Cộng thêm việc ăn uống thất thường kéo dài trước đó, mình thật sự kiệt sức. Mình bắt đầu thấy sợ tới giờ ăn – kiểu chưa tới cữ mà đã thấy trong người căng lên. Và mình hiểu rằng, nếu cứ để vậy, mình sẽ còn mệt dài, và con cũng sẽ càng ngày càng “lệch” với bữa ăn.

Vậy nên mình quyết định đăng ký khoá rèn hút + dặm 1:1 call video, để có người theo sát, hướng dẫn chi tiết và quan trọng nhất: làm đúng ngay từ đầu. Mình chọn rèn 1:1 vì mình biết mình dễ dao động, dễ thương con mà nương tay, dễ “làm thêm một chút” rồi vô tình biến bữa ăn thành cuộc kéo co.

Và điều làm mình bất ngờ nhất là… mọi thứ thay đổi nhanh hơn mình tưởng.

Chỉ sau 1 ngày, con đã bắt đầu hợp tác với bình hút. Không phải kiểu “hợp tác cho có”, mà là chịu đón bình, chịu ngồi vào nhịp. Rồi lượng sữa tăng đều từng cữ. Mỗi ngày mình nhìn thấy một chút tiến bộ, và cảm giác đó giống như lần đầu tiên mình có lại hy vọng sau một chuỗi dài mệt mỏi.

Xem thêm  Rèn Sữa Cho Bé Ăn Lâu Không Tập Trung

Đỉnh điểm là có một cữ, con hút một hơi 300ml. Mình không nói quá đâu, lúc đó mình vừa muốn cười vừa muốn khóc. Kiểu như: “Ủa, con mình đó hả? Con mình á?” 🥹

Nhưng điều mình vui nhất không chỉ là con số. Mà là thái độ của con.

Vẫn giãn cữ 4 tiếng như hướng dẫn, nhưng giờ con đã biết đói, biết đòi ăn, chủ động đón bình sữa chứ không dửng dưng như trước. Ăn xong còn cười toe toét nữa. Mẹ nhẹ đầu hẳn, còn con thì vui vẻ thật sự. Bữa ăn không còn là trận chiến, mà trở thành một khoảnh khắc bình yên hơn rất nhiều.

Sau 6 ngày rèn hút ổn định, con bước sang hành trình rèn dặm. Trộm vía bạn hợp tác tốt, ăn trong tâm thế thoải mái. Điều mình thích nhất là cảm giác “không ép – không nước mắt”. Mình từng nghĩ đó chỉ là câu nói cho đẹp, nhưng khi mẹ làm đúng và con hiểu luật, nó thật sự xảy ra.

Mình muốn cảm ơn cô Batlotegv Tracycô Kiều Duyên vì đã đồng hành cực kỳ nhẹ nhàng nhưng rất tỉ mỉ, theo sát từng cữ ăn của con, chỉnh từng lỗi nhỏ mà mình không ngờ lại ảnh hưởng nhiều đến vậy. Và mình cũng cảm ơn chị Quỳnh Anh vì đã lan tỏa một phương pháp giúp việc ăn uống của con không còn là áp lực, mà có thể trở thành niềm vui.

Nếu mẹ nào đang giống mình trước đây – bữa ăn như xổ số, ngày nào cũng cầu may – mình chỉ muốn nhắn một câu thôi: cứ tin phương pháp, tin các cô, và tin chính em bé của mình. Khi mẹ có người đồng hành đúng và đủ vững tâm lý để đi đúng luật, mẹ sẽ nhận lại một em bé ăn ngoan, ăn vui vẻ… theo cách mà trước đó mẹ từng không dám mơ tới 🥰