Lúc con mới sinh, mình chọn cho bé ti mẹ và ti bình song song. Ban ngày bé ti bình sữa mẹ vắt, ban đêm ti mẹ trực tiếp. Mình nghĩ đơn giản vậy là “tối ưu”: sau 6 tháng mẹ đi làm thì không phải tập bình lại từ đầu; lỡ có việc ra ngoài cũng không lo con đói. Ban đêm thì mẹ cũng đỡ lỉnh kỉnh chuyện hâm sữa, vắt sữa. Mọi thứ nghe có vẻ hợp lý, và giai đoạn đầu cũng ổn.
Nhưng đến hơn 3 tháng, con bắt đầu phân biệt và chọn ti mẹ, bỏ ti bình. Mình hoang mang thật sự. Và trong hoang mang đó, mình đã vô tình làm điều mà rất nhiều mẹ từng làm: ép con. Mình canh lúc con lơ mơ để cho bú bình. Dần dần nó thành một thói quen: ngủ mới bú, còn tỉnh thì chỉ nhai bình. Cả ngày mình stress, chỉ chờ con ngủ để “mời” được vài chục ml sữa.
Cảm giác đó mệt lắm. Nó giống như mình đang nuôi con bằng cách… rình từng khoảnh khắc con yếu nhất để con chịu ăn. Mà mỗi lần “mời” cũng chẳng được bao nhiêu. Con thì càng ngày càng lẩn tránh, mẹ thì càng ngày càng ám ảnh.
Rồi mình biết đến nhóm BATLOTE trên Facebook. Mình tự mua khoá lý thuyết về học cách rèn con. Mình rất cố gắng. Nhưng hai ngày đầu con ăn ít, mình lại xót ruột và bù ti mẹ ban đêm. Mình cũng không nhận ra núm đang chậm để tăng size phù hợp cho con. Tiến bộ thì có… nhưng nhỏ như cái móng tay. Đến ngày thứ 3 vẫn không cải thiện, mình biết chắc là mình đang sai ở đâu đó.
Và lúc đó, mình tự hỏi một câu rất thật: “Mình đang rèn hay mình đang làm con đói oan?”
Mình không muốn con đói oan. Mình cũng không muốn sống trong căng thẳng thêm nữa. Vậy nên mình quyết định đăng ký khoá rèn 1:1 của BATLOTE.
Đúng là “không thầy đố mày làm nên”.
Có cô giáo BatloteGV Phương Đan hướng dẫn sát sao khác hẳn hoàn toàn. Ngày đầu mình còn sai nhiều, nhưng được cô call video chỉnh trực tiếp. Có những lỗi mình không hề nghĩ là lỗi, có những chi tiết mình tưởng “tự nhiên ai cũng làm vậy” hoá ra lại là thứ khiến con căng thẳng. Chỉ cần chỉnh đúng, nhịp ăn của con đã khác. Hôm sau mình đã được cô khen, và mình thở phào vì cuối cùng cũng biết “mình đang đi đúng”.
Con bắt đầu thay đổi theo cách mà trước đó mình không dám mơ.
Con từ 30ml lúc tỉnh tăng lên 80ml — mà còn là do mẹ lấy và hâm sữa ít, chứ con vẫn còn muốn bú. Sang ngày thứ 3, con đã 90–100ml/cữ. Rồi ngày nào mình cũng phải tăng lượng sữa vì con đòi thêm. Và sau 7 ngày, con đã có cữ 170ml, trong khi mẹ vẫn còn hơn chục ngày nữa mới hết khoá. Thật sự… vi diệu.
Nhưng cái vi diệu nhất với mình không chỉ là con số. Mà là cảm giác bữa ăn đã “đổi màu”.
Từ chỗ cả ngày mình canh giờ con ngủ để “lừa” từng ml một, giờ mình lại không thích con ngủ khi bú chút nào. Từ chỗ mỗi ngày ám ảnh “hôm nay con được bao nhiêu ml sữa mẹ”, giờ mình chỉ quan tâm: hành vi bú của con có tốt không.
Nhờ cô, mình hiểu một điều mà trước đây mình không thật sự thấm: con cũng như người lớn. Có lúc vui thì ăn nhiều, có lúc mệt hoặc chán thì ăn ít lại. Điều quan trọng không phải là mình đếm từng ml để cố đạt một con số, mà là mình tôn trọng hành vi và cảm xúc của con — để con ăn trong bình yên, không sợ bữa ăn, không né mẹ mỗi khi thấy bình.
Làm mẹ đúng là một hành trình học lại từ đầu. Mình may mắn vì đã không bỏ cuộc ❤️
