Rồi một ngày con chỉ ê a 3 phút và tự ngủ, tự chuyển giấc

Mình viết bài này như một góc truyền động lực dành cho các mẹ đang muốn rèn con ngủ, nhưng còn đắn đo vì sợ con khóc, sợ con không hợp tác, sợ mình không đủ vững. Mình hiểu lắm. Vì mình cũng từng là một bà mẹ mất ngủ triền miên, và có những đêm chỉ mong… trời mau sáng.

Bé nhà mình trước đây thuộc dạng cực khó ngủ. Con “nghiện” đủ thứ: nghiện ti giả, nghiện nằm nhộng, và còn nghiện… ngủ trên người mẹ nữa. Ai từng nuôi một em bé như vậy sẽ hiểu cảnh này: con ngủ thì mẹ phải giữ nguyên một tư thế, chỉ cần đặt xuống là con bật dậy. Ban đêm thì cứ vài lần giật mình là lại rơi ti giả, mẹ lại lần mò trong bóng tối nhặt ti giả, nhét lại, ru lại. Đêm nối đêm, mẹ kiệt sức mà vẫn không dám buông, vì buông ra là cả nhà cùng thức.

Sau nhiều đêm mất ngủ vì nhặt ti giả cho con, mình biết mình phải làm gì đó. Mình bắt đầu mạnh dạn rèn sữa trước, dù thật lòng lúc đó con chưa “ngoan” hẳn. Nhưng chỉ cần nhìn thấy con có những cữ ăn tiến bộ là mẹ đã có thêm động lực. Từ mức 110ml, có cữ con ăn được 200ml – với nhiều người đó có thể bình thường, nhưng với một người mẹ như mình thì đó là hạnh phúc thật sự. Nó giống như một lời nhắc rằng: “À, con vẫn làm được. Mình vẫn làm được.”

Và chính lúc đó, mình quyết định bước tiếp: rèn ngủ.

Mình rèn ngủ theo hướng cai dần tất cả những thứ con đang phụ thuộc: ti giả, nhộng, và cả việc phải ngủ trên người mẹ. Nói thật, lúc bắt đầu mình cũng run. Vì mình biết con đang quen rồi, và mình cũng quen… cõng giấc ngủ cho con rồi. Nhưng càng làm, mình càng hiểu một điều: con ngủ không phụ thuộc là con khỏe, mà con ngủ không phụ thuộc thì mẹ mới khỏe. Mẹ khỏe thì mới đủ sức để nuôi con dài lâu.

Xem thêm  Trẻ Cứ 12h Đêm Là Khóc: Có Phải Dấu Hiệu Bệnh Lý?

Và rồi điều mình không ngờ đã xảy ra.

Bé nhà mình bây giờ ngủ ngày hay đêm, chỉ cần ê a vài phút – tầm 3 phút thôi – là tự ngủ, và tự chuyển giấc luôn. Không còn cảnh mẹ phải nhặt ti giả. Không còn cảnh phải ôm nhộng, canh từng tiếng động. Không còn cảnh đặt xuống 15 phút là bật dậy.

Mình nói thật: lúc con tự làm được điều đó, mình vừa nhẹ người vừa xúc động. Vì cuối cùng, mẹ cũng được ngủ. Mẹ được thở. Và con cũng ngủ một cách dễ chịu hơn, bình yên hơn.

Mình thật sự cảm ơn chị Quỳnh Anh đã tạo ra nhóm để mình học được rất nhiều thứ trong hành trình nuôi con – từ cách rèn sữa đến cách rèn ngủ, và quan trọng hơn hết là cách để mẹ vững tâm lý, bớt hoảng, bớt nương theo cảm xúc.

Nếu các mẹ đang muốn rèn con ngủ, mình chỉ muốn nhắn một câu thôi: hãy mạnh dạn rèn. Con ngủ không phụ thuộc thì con khỏe, và mẹ cũng khỏe. Mà mẹ khỏe rồi thì hành trình làm mẹ mới thật sự “dễ thở” hơn.