Bài gốc: https://www.facebook.com/groups/1655877318648266/posts/1823091331926863/
Mình viết bài này cho những mẹ đang ở trong giai đoạn mà chỉ cần nghe tới chữ “ăn” thôi là đã thấy căng thẳng. Những mẹ có em bé biếng ăn, thấy bình là khóc, ti không hiệu quả, và mỗi ngày trôi qua giống như một vòng lặp: lo – thử đủ cách – thất vọng – rồi lại lo.
Mình đã từng ở đúng chỗ đó.
Mình biết đến Batlote khi con mình được 2 tháng, và bây giờ con đã 3 tháng 15 ngày. Trước đó, con ti song song từ lúc sinh. Mọi thứ tưởng như ổn cho đến khi con bắt đầu có dấu hiệu bỏ bình, chọn ti mẹ. Nhưng oái oăm là: không chỉ bình, mà ti mẹ cũng không hiệu quả luôn. Con ti được một chút rồi thôi, quấy, cáu, và càng ngày càng khó hợp tác.
Thời điểm đó, mình stress thật sự. Mình không biết phải làm sao. Mình đổi bình, đổi núm, thử đủ kiểu với hy vọng “chỉ cần hợp bình là con sẽ ăn lại”. Nhưng càng thử, con càng phản ứng. Có lúc mình chỉ cần cầm bình lên là con đã khóc. Có lúc đặt con vào tư thế ăn, con đã quay mặt đi. Và những lúc như vậy, mình chỉ thấy trong đầu một câu: “Mình đang làm sai ở đâu?”
Mình vô tình gặp Batlote trong lúc đang bế tắc nhất. Lúc đó mình không nghĩ nhiều, chỉ đơn giản là… bám vào một tia hy vọng. Mình tham gia nhóm, rồi bắt đầu làm việc mình nghĩ là đơn giản nhưng hoá ra lại là điều quan trọng nhất: đọc thật kỹ từng bài hướng dẫn. Mình đọc chậm, đọc lại, đối chiếu với tình trạng con, rồi học thêm kinh nghiệm từ những mẹ đi trước – những người đã từng khổ sở y như mình.
Và điều kỳ lạ là: càng đọc, mình càng thấy mình “ngộ” ra. Không phải kiểu ngộ ra một mẹo vặt, mà là ngộ ra rằng… có thể lâu nay mình đang làm bằng bản năng lo lắng, và chính sự lo đó khiến mọi thứ tệ hơn.
Mình bắt đầu áp dụng từng chút một. Không vội. Không làm liều. Nhưng làm đúng và rõ ràng. Và rồi, mình có được em bé như hiện tại – em bé mà nếu ai nhìn video chắc sẽ hiểu vì sao mình xúc động.
Con ăn tập trung, và quan trọng là: một lần hết sạch bình. Không cần phải mời mời dụ dụ nhiều lần, không kéo dài, không căng như dây đàn. Chỉ là con nằm đó, hợp tác, và ăn trong sự bình yên mà trước đó mình nghĩ là “không bao giờ có”.
Điều làm mình bất ngờ nhất là sau khi bữa ăn ổn hơn, giấc ngủ của con cũng thay đổi theo. Con tự ngủ, không cần bế ru. Với mình, đây mới là cảm giác “được sống lại” thật sự – vì khi con ăn ổn, ngủ ổn, mẹ mới có thể thở.
Từ Batlote, mình học được rất nhiều thứ mà trước đó mình không nghĩ sẽ ảnh hưởng nhiều đến vậy: cách xây dựng lịch sinh hoạt, cách giãn cữ, cách đổi size núm cho phù hợp với con, tư thế cho ăn… Nhưng điều lớn nhất mình nhận được là: mình hiểu con hơn. Khi hiểu con, mẹ sẽ bớt stress. Khi mẹ bớt stress, con cũng ăn trong vui vẻ hơn. Và một điều thú vị nữa là ti mẹ của con cũng dần hiệu quả trở lại, cảm giác “ti mẹ cũng không ra gì” trước đó không còn làm mình hoảng sợ nữa.
Mình muốn nói rõ: bài viết này không phải quảng cáo. Đây chỉ là chia sẻ của một người mẹ, vì mình biết ngoài kia có rất nhiều mẹ đang giống mình từng ngày: loay hoay, bế tắc, tự trách bản thân và sợ con đói.
Nếu mẹ đang đọc đến đây, mình chỉ muốn nhắn một câu thôi:
Đừng bỏ cuộc. Đừng ép con. Và cố gắng hiểu con thêm một chút.
Khi mẹ đi đúng hướng, việc nuôi con có thể nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
