“Mỗi đêm con dậy ti hơn chục lần…”

Hôm nay mình vui quá nên muốn chia sẻ một chút thành quả từ hành trình rèn sữa và ăn dặm của cu Bon nhà mình. Mình cũng muốn truyền động lực cho những mẹ đang phân vân, đang do dự vì… xót con, chưa nỡ rèn.

Bé nhà mình có trớ sinh lý, nên thật lòng mà nói, chỉ cần con ăn tốt hơn một chút, ngủ tốt hơn một chút là mình đã thấy mãn nguyện lắm rồi. Mình không dám kỳ vọng “phải hoàn hảo”. Mình chỉ mong bữa ăn của con bớt mệt, và mẹ con bớt kiệt sức.

Chuyện không có gì đáng nói cho đến khi Bon đã 8 tháng mà vẫn gần như không ăn dặm, chỉ ti mẹ. Mà mẹ lại ít sữa. Con ti hời hợt, nhả nhớt. Bú bình cũng vậy – cầm chừng, không tập trung. Đỉnh điểm là ban đêm: chỉ cần con trở mình là dậy ti. Có đêm con dậy hơn chục lần. Mẹ con chẳng ai được một giấc thẳng. Mình đuối thật sự. Đuối tới mức chỉ cần nghe con “ư ư” là tim đã thót lại, vì biết kiểu gì cũng lại một vòng bế – ti – ngủ – rồi lại tỉnh.

Mình đã có lúc nghĩ: “Thôi chắc con vậy rồi, ráng chịu.” Nhưng càng chịu, mình càng mệt. Và càng mệt thì càng dễ nương, càng dễ làm mọi thứ rối hơn.

Có thể là hình ảnh về văn bản cho biết 'Lịch sinh hoạt Bé Bon 8 tháng 15 ngày Sáng 7h: dậy vệ sinh, D3, chơi 8h:210ml 0ml sữa 8h 9h: ngủ_ 10h đến 10h30 tùy hôm 11h45 ăn cháo 12h30: 150ml sữa 13h30: ngủ_ 14h30 hoặc 15h tùy hôm 16h30: 210ml sữa (nếu hôm nào ăn bữa phụ thì giảm còn 180ml sữa + bữa phụ) 17h: ngủ giấc ngắn 30p 20h30: 20h30:210ml 210ml sữa 20h45: ngủ'

Vậy là mình nhắn tin cho admin, và được hướng dẫn rất rõ: muốn rèn sữa hiệu quả thì cần cai ti mẹ, vì ti mẹ vừa vặt vừa không đủ lượng sẽ khiến con không có nhịp ăn rõ ràng, còn mẹ thì kiệt sức. Nghe tới “cai” là mình sợ lắm, vì xót con. Nhưng rồi mình nghĩ: xót một chút để cả mẹ và con được nhẹ hơn lâu dài, hay cứ thương theo kiểu để mẹ con cùng kiệt sức?

Xem thêm  Vai Trò Của Cha Mẹ Trong Việc Phát Triển Kỹ Năng Xã Hội Của Trẻ

Mình quyết tâm rèn luôn một lần: cai ti mẹ và cai ti đêm. Và mình tự nhủ: đã khóc quấy vì cai ti mẹ rồi thì… mình rèn ti bình luôn. Hihi, nghe thì “liều”, nhưng thật ra là mình muốn đi một hướng rõ ràng, không nửa vời nữa.

Và thật sự… thành công ngoài sức mong đợi.

Con dần hợp tác. Con bắt đầu hiểu nhịp ăn. Đến mức bây giờ, con thấy bình là biết đòi. Mình nhìn cảnh đó mà vừa buồn cười vừa xúc động, vì trước đó bình sữa với con là thứ “lơ lơ”, còn mẹ thì phải mời mãi, dụ mãi. Và điều mình vui nữa là: con hợp tác ăn dặm luôn. Mình không còn phải đánh đổi cả tiếng đồng hồ chỉ để con nuốt vài miếng. Bữa ăn bắt đầu “ra bữa ăn” đúng nghĩa.

Mình biết hành trình của mỗi bé khác nhau. Nhưng nếu mẹ nào đang ở đúng cảnh như mình trước đây – con 8 tháng vẫn chưa vào dặm, ti vặt, nhả nhớt, đêm dậy liên tục – thì mình muốn nhắn một điều: rèn đúng cách có thể thay đổi rất nhiều.

Mình cảm ơn admin và chị Quỳnh Anh đã tạo ra một nhóm đúng nghĩa là “phao cứu sinh” cho những bà mẹ từng muốn trầm cảm vì chuyện bú – chuyện ăn của con. Có những lúc mình chỉ cần một hướng dẫn đúng, một lời nhắc đúng lúc… là đã đủ để đi tiếp.