Đến ngày thứ 18, Voi mới bắt đầu tăng lượng và cả nhà vỡ oà

Mình viết bài này như một góc truyền động lực cho các mẹ đang rèn, đặc biệt là những mẹ có cảm giác: càng đến gần một cột mốc quan trọng (như ngày đi làm), mọi thứ lại càng rối. Mình từng ở đúng trạng thái đó — vừa lo vừa sợ, vừa thương con vừa áp lực, và có lúc tưởng như không thể đi tiếp.

Bé nhà mình là Voi 5m+. Ban đầu, con là một em bé ăn ngoan, lượng ăn tương đối ổn. Nhưng rồi một “ngày đẹp trời”, Voi rơi vào biếng ăn sinh lý mà mình không hề hay biết. Và như rất nhiều mẹ khác, vì không hiểu, mình đã vô tình… ép con ăn.

Con nhất định không chịu ăn, dù thức hay ngủ. Có giai đoạn kéo dài khoảng 9 ngày, mỗi ngày con chỉ ăn được khoảng 100ml vào buổi tối để cầm hơi. Mình viết đến đây vẫn còn nhớ cảm giác hoang mang lúc đó: nhìn bình sữa còn nguyên, nhìn con quay mặt, mà tim mình rơi xuống từng chút một.

Rồi sau mấy ngày, Voi có ăn trở lại. Nhưng cái “ăn trở lại” đó lại đi kèm một thứ khiến mẹ con mình kiệt sức: bú ngủ. Mình lại tiếp tục ép. Nhiều lần con vừa ngủ vừa ăn. Ăn xong thì trớ. Con mất giấc ngủ, còn mẹ thì rã rời vì phải vừa bế rong cho con ngủ, vừa tranh thủ cho con ăn. Mình nhớ rõ cái mệt kiểu… hai tay mỏi nhừ nhưng không dám dừng, vì dừng là con không ăn nữa.

Khoảng một tuần sau, mình bắt đầu nhận ra có điều gì đó không ổn. Nếu cứ kéo dài tình trạng này, cả hai mẹ con sẽ cùng mệt mỏi, và con sẽ càng sợ bữa ăn hơn. Thế là mình quyết định tham gia page và tự rèn.

Voi biết đón bình, nhưng lượng ăn chưa ổn định. Cữ ăn cữ bỏ. Mình không biết mình sai ở đâu. Mình cố sửa theo cảm tính. Nhưng rồi… Voi lại biếng trở lại, và mình lại ép thêm lần nữa. Cứ như một vòng lặp: con biếng – mẹ lo – mẹ ép – con sợ – rồi lại biếng.

Trong khi đó, ngày mình đi làm thì càng ngày càng đến gần, mà thái độ ăn của con lại càng ngày càng tệ. Mình bắt đầu hoảng. Mình nghĩ tới cảnh mình đi làm, con ở nhà không chịu bú, bà nội lo lắng, rồi mẹ lại càng stress hơn. Vậy là mình quyết định đăng ký rèn 1:1.

Xem thêm  Khi Mẹ Một Mình Chăm Hai Con Vẫn Kiên Cường Đi Đến 3/4 Chặng Đường

Quá trình đăng ký ban đầu cũng không thuận lợi lắm, nhưng cuối cùng mẹ con mình được gặp cô Tina Tinhcô Phương Đan. Và mình phải nói thật: rèn 1:1 không phải là một hành trình “êm ru”. Nó là hành trình mẹ phải học cách vững tâm lý, học cách dứt khoát, và học cách nhìn ra lỗi sai của mình.

Thời gian đầu, mình có lúc nản lắm. Một mình chăm 3 đứa, Voi ăn kém nên đêm quấy nhiều. Có những đêm mình vừa mệt vừa tủi, chỉ muốn buông. Nhưng may là có các cô luôn bên cạnh, động viên kịp thời. Thậm chí có những lúc cô phải “xả” cho mình một trận vì những suy nghĩ tào lao vớ vẩn của mẹ — nghe thì mắc cười, nhưng thật ra mình cần lắm. Vì đôi khi điều làm mẹ thua không phải con, mà là chính cái vòng suy nghĩ tiêu cực trong đầu mẹ.

Và rồi… ngày mình đi làm cũng đã đến.

Mình phải để bà nội cầm bình và rèn cùng Voi. Mình bất an và lo lắng vô cùng, nhưng cũng không còn cách nào khác. Mình chỉ biết bám luật và bám sự hướng dẫn của các cô, còn lại thì… phải tin.

Và sự kiên trì cuối cùng cũng có thành quả.

Ngày rèn thứ 18, Voi mới bắt đầu tăng lượng ăn. Có cữ con ăn được 170ml trong 2 phút. Cả nhà mừng lắm. Bố Voi nhắn tin về mà mình đọc xong vừa buồn cười vừa xúc động:
Voi ăn siêu thế, bố nhìn qua camera mà cũng thấy hồi hộp…”

Khoảnh khắc đó, mình thấy mọi thứ xứng đáng. Vì cuối cùng, con không còn là em bé “ăn trong sợ hãi” nữa. Con bắt đầu hợp tác. Và mẹ cũng bắt đầu thở.

Giờ Voi đã đi được khoảng 3/4 chặng đường. Dù lượng ăn chưa đạt như các bạn khác, nhưng với mình, bấy nhiêu đó cũng đủ để mình thấy hạnh phúc. Mình chỉ mong hai bà cháu ở nhà với nhau sẽ tiếp tục cố gắng, tiếp tục phát huy đến cuối khoá — và cả mãi sau này.

Nếu mẹ nào không tự tin, mình muốn nhắn thật lòng: cứ đăng ký rèn 1:1. Và quan trọng nhất là cứ kiên trì. Có thể con không “bật” nhanh ngay từ ngày 3, ngày 5, nhưng chỉ cần mẹ đi đúng và không bỏ cuộc, kiểu gì cũng sẽ gặt hái được quả ngọt ❤

Cảm ơn các cô, cảm ơn Batlote!!!! 🫶