Một tuần đầy nước mắt… và cái ôm nhẹ nhõm ở vạch 3/4”

Mình viết những dòng này khi hành trình rèn của mẹ con mình đã đi được gần 3/4 chặng đường. Lẽ ra mình đã “ngoi” lên sớm hơn, nhưng thật lòng… mình bận quay cuồng đến mức nhiều lúc chỉ kịp thở. Và hôm nay, mình muốn chia sẻ để các mẹ có con lớn biếng ăn như mình có thêm một chút động lực mà đi tiếp.

Bé nhà mình hiện 3,5 tuổi. Trước khi rèn, con không có thói quen uống sữa tươi hằng ngày. Con chỉ uống theo hứng mấy loại sữa trái cây, socola… cho vui chứ dinh dưỡng chẳng được bao nhiêu. Còn bữa cơm thì đúng kiểu “cực hình”: phải bón rất lâu, con mất tập trung, vừa ăn vừa chơi, chạy quanh nhà. Có bữa kéo dài cả tiếng đồng hồ. Con kén rau, thái độ ăn không ngoan chút nào.

Và rồi khi mình sinh bé thứ hai, mình mới thấm cái cảnh “một đứa đã mệt, hai đứa là kiệt”. Bốn tháng đầu sau sinh, mình phải gửi bé lớn về ông bà nội. Ở nhà ông bà, vì thương cháu và cũng vì tư tưởng cũ, bữa ăn càng bị “ép khuôn”: có khi bữa tối ăn thành 2 lần, ăn không đúng giờ giấc, lúc ăn lúc không, mỗi lần ăn một tí. Ông bà nghĩ ăn phải “hai lưng cơm” mới là giỏi, cháu thích món gì thì được, không thích thì thôi khỏi có món đó. Mỗi lần con về với bố mẹ, bữa ăn lại thành cuộc chiến. Mẹ xót con, mệt mỏi mỗi lần gặp nhau, và chỉ muốn đón con về luôn… nhưng nói với ông bà để thay đổi thì thật sự gần như không thể.

Cuối cùng, mình quyết định: ưu tiên “anh hai” trước. Mình đăng ký rèn 1:1 dù đã nghiền bài ghim rất kỹ. Vì thật lòng, chăm em bé đã đủ vất vả, thêm việc nhà, cơm nước… mình không có đủ thời gian và tinh thần để “chống chọi một mình”.

Sau khi được tư vấn, mình bắt đầu bằng việc cắt dặm – rèn sữa trước. Nói ra thì nghe đơn giản, nhưng cảm giác lúc đó xót vô cùng. Con lớn rồi, nghĩ cảnh cả tuần con chỉ uống sữa không ăn cơm, con đói, con thèm, con cồn cào và quấy khóc… chắc các mẹ hiểu.

Ngày đầu, con chưa hiểu luật. Mẹ mời sữa tươi (sữa trắng) con gạt đi, nhất quyết không uống. Cữ 2, cữ 3 cũng vậy. Con ghét sữa tươi đến mức thấy là ném. Đến cuối ngày, may nhờ cô hướng dẫn pha sữa chua trái cây theo tỉ lệ để con chịu uống một chút, có sức mà ngủ, để hôm sau bắt đầu lại.

Sang ngày thứ 2, con đói nên bắt đầu chịu đón bình. Nhưng vì chưa hiểu luật, con hóng chuyện, nói luyên thuyên, nhả ống liên tục nên mẹ phải cất bình ngay. Đến ngày thứ 3, con uống ngoan hơn, hiểu luật hơn, lượng sữa tăng dần lên 800–900ml/ngày. Đỉnh điểm ngày thứ 6, con uống hết 1,1 lít, ngày thứ 7 lên 1,2 lít. Với mình, đó là một sự ngỡ ngàng thật sự. Nhưng mình cũng không quên: tuần đầu rèn sữa “4 tiếng mới được uống 1 lần” với con lớn, tiêu hao năng lượng nhanh… là một tuần chìm trong quấy khóc và nước mắt.

Nhìn lại, có lúc mình cũng khâm phục chính mình. Một tay chăm hai anh em, cả hai đều bám mẹ. Cho anh lớn rèn, cho em bé bú, rồi lần lượt ru hai đứa ngủ. Đặc biệt mấy ngày rèn sữa, bố bận giờ cao điểm, anh hai không được ăn cơm nên bố mẹ phải “trốn con” thay nhau ra ngoài ăn, thay nhau trông con, có bữa còn nhịn theo con luôn. Quay cuồng như vậy, nhưng mình còn cho em bé bú nên không nhịn theo anh hai được, vẫn phải cố ăn để còn có sữa cho em. Mệt mỏi, ít ngủ, đêm muộn sáng sớm. Ngày lo bữa sáng, rồi hai bữa cơm cho anh hai… không bữa nào trùng món. Có lúc cáu gắt, có lúc tức giận, có lúc quát mắng… rồi cũng phải tự nuốt lại mà đi tiếp.

Xem thêm  Rèn Sữa 1:1 Cho Bé Biếng Ăn Tâm Lý

Hết tuần rèn sữa, khi con uống ngoan hơn, cô cho chuyển sang rèn dặm. Và mình nhận ra: con lớn rồi, hiểu luật nhanh hơn mình nghĩ. Ngay từ cữ đầu con đã chịu ngồi bàn ăn. Nhưng vì con vẫn kén rau, vẫn có những bữa từ chối. Có bữa mẹ phải dẹp bàn, con khóc lóc thảm thiết. Nhưng cũng có bữa đúng món con thích, con ăn bù lại, bụng no căng. Trước khi ngủ hôm nào con cũng uống bình 300ml rồi đi ngủ. Có bữa mình nhìn bụng con mà đùa với cô: “Trông như người ta sắp lên bàn đẻ.” Có bữa mình còn phải hỏi con liên tục: “Con ăn thế thôi nhé, không phải cố hết đâu, mẹ thấy con no rồi…” mà con vẫn tiếc bát cơm.

Đi đến 3/4 chặng đường, mình cũng học được một điều rất quan trọng: sẽ có bữa con ăn nhiều, bữa ăn ít, thậm chí có bữa không ăn. Và mình tập chấp nhận điều đó như một điều bình thường. Con cũng như người lớn thôi: món thích ăn nhiều, món không thích ăn ít, bữa nào không ăn thì nhịn luôn cũng được. Rèn xong không có nghĩa bữa nào con cũng ăn “khủng”. Rèn là để con có thái độ ăn đúng, có thói quen đúng, và bữa ăn không còn là nơi căng thẳng nữa.

Khoá rèn sắp kết thúc rồi. Mình thật sự biết ơn cô Kiều Duyên và cô BatloteGV Võ Hải Yến vì đã đồng hành, động viên, chỉ ra lỗi sai và giải đáp mọi thắc mắc cho mình trong suốt hành trình này.

Sau khoá, điều mình nhận được không chỉ là “con ăn tốt hơn”. Mà là mẹ hiểu ra một điều: đây chính xác là khoá hướng dẫn mẹ cách chăm con và cho con ăn đúng, chứ không phải “rèn con” như mọi người vẫn nghĩ. Con như thế này hôm nay là do chính mình xây thói quen, thái độ và môi trường. Thay vì trách móc, quát mắng con trong bữa ăn, mình phải thay đổi từ suy nghĩ và hành động nhỏ nhất. Và khi nhận ra vấn đề, đừng kêu than, đừng tìm người đồng cảm để đổ lỗi, mà hãy bắt tay khắc phục luôn. Tất cả vì con, vì thương con, vì muốn con phát triển tốt nhất… đừng chần chừ nữa các mẹ nhé. Khi con ngoan, tâm lý mẹ thoải mái, cuộc sống cũng dễ chịu hơn rất nhiều.

Chúng ta chỉ tiếc vì những gì chúng ta chưa thử làm thôi, có đúng không nào.