Từ “phải xem TV mới ăn” đến “tới giờ là đòi ăn nhao nhao”

Mình viết bài này như một góc truyền động lực cho các mom đang loay hoay với chuyện ăn uống của con. Đặc biệt là những mom đang rơi vào cảnh: bữa ăn kéo dài, phải dụ đủ kiểu, phải “đổi trò”, phải thêm TV – thêm đồ chơi… mới mong con chịu nuốt vài miếng.

Vì mình đã từng ở đúng chỗ đó.

Em bé nhà mình trước đây ăn kiểu “phụ thuộc”: phải dụ ăn, phải xem TV mới ăn. Mỗi bữa ăn giống như một trận chiến ngầm. Mẹ vừa lo, vừa sốt ruột, vừa cố “làm mọi thứ để con ăn được”. Nhưng càng ngày mọi thứ càng tệ. Có ngày con ngậm luôn, không chịu ăn. Và đỉnh điểm là có lần con hất nguyên một khay cơm mẹ chuẩn bị đi. Mình đứng hình luôn. Không phải vì tiếc đồ ăn, mà vì mình nhận ra: con không chỉ “không thích ăn”, mà con đang phản kháng. Con đang nói với mẹ bằng cách mạnh nhất có thể: “Con không muốn nữa.”

Lúc đó mình hiểu: nếu mình cứ tiếp tục dụ – kéo dài – ép theo kiểu “mềm mềm”, thì bữa ăn sẽ còn tệ hơn. Và mẹ con sẽ càng mệt hơn.

Vậy là mình quyết định đăng ký rèn 1:1.

Mình may mắn được các cô #TinaTinh#PhươngĐan đồng hành cùng mẹ và bé. Điều mình cần không chỉ là “mẹo” để con chịu ăn, mà là một hướng đi đúng – để con ăn bằng nhu cầu thật, không phải ăn vì bị dụ, bị kéo, bị cuốn theo TV.

Xem thêm  Thạc sĩ - Bác sĩ Đinh Ngọc Hoa review sách Biếng Ăn Tâm Lý Ở Trẻ Em

Những ngày đầu, mình cũng hồi hộp lắm. Vì bỏ “công cụ” như TV ra, mình sợ con sẽ không chịu ăn. Mình sợ con đói. Mình sợ mình không đủ vững. Nhưng nhờ có các cô theo sát từng bữa, chỉnh từng lỗi sai nhỏ, nhắc mẹ giữ nguyên tắc và giữ tâm lý… mình đi được qua đoạn khó nhất.

Và rồi, đến ngày thứ 10, mình có một em bé mà chính mình cũng không tin nổi:

Tới giờ ăn là bé nhao nhao lên đòi.

Không còn phải mở TV. Không còn phải diễn trò. Không còn phải rón rén mời từng thìa. Con chủ động. Con hợp tác. Và điều làm mình vui nhất là: bé ăn “bất chấp” cả những nơi đông người – kiểu đi đâu cũng có thể ăn, không kén hoàn cảnh, không cần điều kiện “phải yên tĩnh tuyệt đối” mới chịu.

Mình hay đùa là: em ăn cả thế giới 🥰🥰🥰🥰🥰
Nhưng thật ra, với mẹ, đó là cảm giác nhẹ nhõm vô cùng. Vì cuối cùng, bữa ăn không còn là thứ khiến cả nhà căng thẳng nữa.

Mẹ xin cảm ơn các cô rất rất nhiều vì đã đồng hành cùng hai mẹ con ạ 🥰🥰🥰🥰
Cảm ơn vì vừa hướng dẫn, vừa giữ tâm lý mẹ, để mẹ không lung lay giữa chừng. Và cảm ơn vì đã giúp mẹ thấy được một điều: con không cần bị dụ mới ăn – con chỉ cần được ăn đúng nhu cầu, trong một bữa ăn đúng nghĩa.