Mình tự rèn theo Batlote để kéo con ra khỏi vòng tròn ọc – biếng – stress

Mình viết bài này sau khi đọc được bài của chị Hạnh Chi Ni. Mình muốn kể lại câu chuyện của mình để truyền động lực cho các mẹ đang bế tắc, và cũng để các mẹ cẩn thận: có những lúc mình yếu nhất, bất lực nhất, chỉ cần ai đó nói “mình có cách” là mình dễ bấu víu ngay. Và đôi khi, chính lúc đó mình lại dễ bị “dắt” đi xa.

Bé nhà mình từ nhỏ đã có tình trạng ọc sữa kéo dài. Trong tháng, con ngủ nhiều, ti lắt nhắt, thậm chí ti ngủ. Mình lại không biết cách vỗ ợ cho con. Đến khoảng 20 ngày tuổi, con ọc càng nhiều, có khi ọc vòi rồng ra cả mũi lẫn miệng. Mình hoảng quá đưa con nhập viện. Ở viện một tuần không tiến triển rồi lại về.

Về nhà vẫn không khá. Trào ngược kéo dài, mình đi hết viện này đến viện kia, uống hết thuốc nọ đến thuốc kia… vẫn ọc. Bác sĩ khuyên chia nhỏ cữ: 2 tiếng ăn một lần, mỗi lần 60ml. Mình nghe theo, nhưng càng chia nhỏ càng ọc. Có ngày con ọc 6–7 lần, mình xót ruột sợ con tụt cân nên lại vô tình ép con ăn. Nhưng càng ép… con càng ọc.

Đến 2 tháng, con đi tiêm về càng biếng, không chịu ti. Mình càng ép hơn. Có bữa phải mất 1 tiếng rưỡi mới cho con hết 130ml 😖. Bữa ăn lúc nào cũng kéo dài, con mệt, mẹ mệt, và mình bắt đầu sợ tới giờ ăn.

Thật ra trước đó mình đã biết nhóm, đã tham gia rồi. Nhưng mình đọc bài mãi chẳng hiểu, lội nhóm cũng không biết thêm gì. Mình cứ canh giờ cho con ăn trong khi bé không có nhu cầu… thế là càng ngày càng biếng nặng.

Trong lúc hoang mang, mình tình cờ biết tới một người trên TikTok. Mình mừng lắm, cứ nghĩ gặp được “chân ái”. Mình liên hệ hỏi thì được cho vào nhóm kín, chia sẻ nhiều thứ lan man, còn có cả kiểu “họp nhóm kín để kêu gọi tham gia khóa rèn”, đăng ký trong phiên họp sẽ được giảm giá… Lúc đó mình khờ thật các mẹ ạ. Mình gặp đúng lúc tuyệt vọng, nên cảm giác như ai đó đưa tay ra là mình nắm lấy.

Nhưng rồi càng hỏi càng thấy kỳ. Mình hỏi cụ thể thì không trả lời được. Kêu gửi clip con ăn, xem xong lại im. Mình hỏi size núm cũng im. Sau đó còn có người khác gọi tư vấn, nói những thứ nghe rất kêu kiểu “con cá tính mạnh”, “giai đoạn vàng phát triển trí não”, “giãn bao tử tự nhiên”… bla bla…

Chốt lại là câu:
“Nếu chị tham gia sẽ được sale gói 2 tháng 9tr giảm còn 5tr, gói 2 năm 25tr giảm còn 18tr, còn trải nghiệm thì có gói 2 tuần 1tr99…”

Nghe tới đó mình say goodbye luôn. Một phần vì kinh tế, nhưng quan trọng hơn là mình thấy tư vấn nhảm nhí, không đi vào đúng cái mình cần: con đang ăn thế nào, tín hiệu từ chối ra sao, sai ở đâu, sửa gì ngay bữa này. Mình biết nhóm “auth” (Batlote) từ trước rồi, chỉ là mình tự rèn chưa được nên mới đi tìm đường khác. Và may là mình out kịp.

Xem thêm  Biếng ăn tâm lý ở trẻ em – Cộng đồng mẹ bỉm hiện đại với những lợi ích “không thể mua bằng tiền”

Sau đó đọc bài phốt của chị Hạnh Chi Ni, mình mới thấy mình may mắn. Vì thật sự, khi mẹ đang bế tắc nhất, rất dễ bị “lùa” bởi cảm giác cứu rỗi.

Nhưng quay lại với con mình… lúc đó vẫn là những ngày kinh hoàng.

Đỉnh điểm là khoảng 2,5 tháng. Bé bú bao nhiêu ml cũng ọc: 40–50–60ml là ọc, vừa rút bình ra là ọc như vòi rồng. Con ngủ cả đêm, sáng vẫn không bú. Bú vài chục ml lại ọc. Mình stress cực kỳ, mà lại không có động lực rèn.

Rồi con biếng nặng tới mức bú ngủ cũng không bú. Cả ngày chỉ 300–400ml, đêm vẫn ngủ xuyên đêm, không biết đói, không biết đòi. Mình nhìn con mà tuyệt vọng. Lúc đó mình đi xin động lực từ các mẹ đã rèn con thành công để tự kéo mình đứng dậy.

Thời gian rèn con là thời gian mình stress muốn trầm cảm. Con không ăn, vợ chồng cãi nhau, tình cảm gia đình đi xuống, tình cảm mẹ con cũng rạn nứt. Mình vừa thương con vừa bất lực, còn con thì càng ngày càng sợ bữa ăn.

Mình rèn mãi, bé vẫn ăn chống chế 100–110ml, ngày 4 cữ, đêm vẫn không ăn. Nhưng mình kiên trì không bỏ cuộc.

Và rồi sau hơn 1 tháng, vào một ngày đẹp trời, con bắt đầu tăng sữa. Từ 110 lên 200, rồi 240, rồi 260. Trời ơi, các mẹ không biết lúc đó cảm giác sướng như nào đâu ạ. Nó không chỉ là con số. Nó là cảm giác: “Cuối cùng mình đã đi đúng.”

Đến hiện tại, con mình đã 7 tháng+, háu bú cực kỳ và tự đòi cầm bình. Mình không cần canh giờ căng thẳng nữa. Đến cữ bé tự động đòi bú. Con ăn ở mọi nơi, ai làm gì làm, ai nói gì nói, con vẫn ngoan ngoãn nằm ăn hết 260–300ml trong 5–6 phút. Mẹ không cần quan sát từng giây hay rút bình nữa. Ăn xong con tự đưa bình cho mẹ dẹp. Vui vẻ, hạnh phúc lắm các mẹ!

Mình kể dài như vậy chỉ để nhắn một điều: các mẹ chưa rèn con hãy mạnh dạn rèn đi ạ. Mình tự rèn mà cũng thành công được. Đến hiện tại con mình chưa bỏ bữa kiểu kéo dài, mọc răng cũng không bỏ ăn. “Mẹ nhàn – con khỏe” là có thật.

Mình cảm ơn các mẹ đã cho mình động lực rèn, và cảm ơn chị Anh Quỳnh đã tạo ra phương pháp “Không ép” – để kéo những em bé như con mình ra khỏi nỗi sợ bữa ăn, và kéo những người mẹ như mình ra khỏi đáy vực.