Bé 4m15d ti 250ml/lần, nhẹ nhàng đến không tin nổi

Mình viết bài này với một cảm giác vừa lâng lâng vừa xúc động. Vì có những điều… mình từng nghĩ là không bao giờ xảy ra với mẹ con mình.

Hôm nay, bé nhà mình 4m15d đã có cữ bú cao nhất 250ml trong 4 phút. Và điều làm mình “đứng hình” không phải là con số 250ml, mà là: nó diễn ra nhẹ nhàng đến vậy. Không kéo dài. Không giãy. Không nhả nhớt. Không nước mắt.

Nếu ai gặp mẹ con mình hồi trước, chắc cũng không tin nổi.

Bé nhà mình sinh ra trộm vía ăn được khoảng 15 ngày, mỗi cữ ăn tầm 120ml. Mình mừng lắm, cứ tưởng mọi thứ sẽ ổn. Nhưng rồi “một ngày đẹp trời” – qua tuần khủng hoảng (ww5) – con bắt đầu bỏ ti mẹ, còn ti bình thì nhả nhớt. Mỗi lần ăn chỉ được 50–60ml là con cắn núm, quay đi. Hai mẹ con đánh vật 30 phút mới xong được 110ml.

Mà các mom biết rồi đó, ăn kém thì thường kéo theo ngủ kém. Con đói, con mệt, con cáu. Con chỉ ngủ khi được bế trên tay. Mẹ thì rã rời, ngày nào cũng xoay quanh ăn – ngủ, mà càng xoay càng thấy mình bất lực.

Rồi mình lướt Facebook và thấy bài của page “Batlote ti bình ăn dặm tự ngủ”. Mình đăng ký tự rèn, nhưng thật lòng lúc đầu mình không hiểu hết, có nhiều thứ mình đọc vẫn lơ mơ. Mình bắt đầu hỏi về các khoá rèn.

Và khi đứng trước lựa chọn đăng ký 1:1, mình đã đắn đo rất nhiều.

Không phải vì mình không tin phương pháp Batlote. Mà vì mình sợ chính mình. Sợ mình không đủ vững tâm. Sợ con nhịn. Sợ con khóc. Sợ mình lại bỏ cuộc giữa chừng.

Nhưng rồi mình vẫn quyết định đăng ký 1:1 để có các cô đồng hành, vì mình biết mình không thể tự xoay trong cái vòng lặp này mãi.

Những ngày đầu rèn, con ăn ít, quấy khóc. Thật sự có lúc mình muốn bỏ cuộc luôn. Nhưng cô giáo luôn động viên mình một câu mà mình nhớ rất lâu: “Hãy tin ở con. Con vẫn có nhu cầu đói, vẫn đón bình. Có cô ở đây rồi.” Nghe vậy mình được kéo tinh thần lên rất nhiều.

Xem thêm  Bác sĩ Trí Đoàn đồng hành cùng Batlote chia sẻ về biếng ăn ở trẻ

Nhưng nói thật, mình vẫn… bỏ cuộc sau 3 ngày. Vì xót con. Vì mình còn phải hút sữa, con thì không ăn – không ngủ, mẹ không có thời gian làm gì hết. Mình mệt quá nên mình nương theo con.

Khi mình nương, bé dần lên được khoảng 150ml. Mình thở phào và tự nhủ “thôi vậy cũng được”.

Rồi đùng một cái, bé đi tiêm phế cầu + nhỏ rota về… biếng ăn lại.

Lần này mình không muốn quay về vạch xuất phát nữa. Mình quyết định lội nhóm, đọc lại tất cả nhận xét của các cô, đọc lại những lỗi mình từng sai, và tự nói với mình: mình phải rèn mẹ trước. Mình không nương tay nữa.

Và thật sự, khi mẹ bắt đầu vững hơn, con bắt đầu lên rất đều.

Từ 90–150ml trong một lần mời, bé tăng dần lên 150–200ml/cữ chỉ trong 3–4 phút. Bé bỏ hẳn ti đêm. Những hôm tiêm về, bé vẫn ăn ổn, chỉ giảm 1–2 cữ do sốt. Tiêm 5in1 thì bé có giảm, còn phế cầu thì ăn bình thường hơn. Mình bắt đầu hiểu: có ngày con ăn ít, có ngày con ăn nhiều – đó là chuyện bình thường. Điều quan trọng là mẹ không hoảng, không ép, không kéo dài.

Và hôm nay, bé có cữ cao nhất: 250ml/4 phút.

Tổng lượng sữa trong ngày của bé dao động 760–850ml, tuỳ ngày. Với mẹ con mình, đó là một bước tiến mà trước đây mình chỉ dám… nhìn “con nhà người ta” rồi thở dài.

Mình viết những dòng này không mong gì cả, chỉ muốn chia sẻ một điều mà mình thấm rất sâu:

Muốn con ăn được, trước tiên phải rèn mẹ.
Mẹ phải vững tin ở mình. Mẹ phải đủ bình tĩnh để làm đúng. Và hãy để các con ăn trong sự vui vẻ – đúng nghĩa là “ĐƯỢC ĂN”, chứ không phải “PHẢI ĂN”.

Chúc các mom đang rèn sẽ sớm chạm được “giấc mơ” của riêng mình. Vì thật sự… giấc mơ đó có thể thành sự thật.