Sau 16 ngày, con tự trèo vào bàn để được ăn

Mình viết bài này như một góc truyền động lực gửi tới các mom đang chật vật với bữa ăn của con, và đặc biệt là các mom còn đang phân vân, do dự vì xót con. Nếu muốn con ăn ngoan, thật sự chỉ có một con đường thôi các mom ơi: Không ép. Đừng chờ nữa ạ 😊

Thật lòng mà nói, mình chưa từng nghĩ có ngày mình lại ngồi viết bài truyền động lực. Trước đây, mình chỉ là người… ngưỡng mộ. Ngưỡng mộ những mom rèn thành công. Ngưỡng mộ vì sao một em bé biếng ăn có thể thay đổi nhanh đến vậy. Và cũng không thể tin được: “Ủa, có thật không? Hay chỉ là may mắn?”

Cho đến khi mình tự đi qua hành trình của chính mình.

Con mình biếng ăn dặm từ lúc 9 tháng. Sữa thì con uống rất tốt. Lúc đó mình có đăng ký học lý thuyết. Mình nghĩ đơn giản lắm: “Chỉ cần làm theo là được thôi.” Nhưng thực tế hoàn toàn không như vậy.

Vì vấn đề của mình không nằm ở việc “không biết”, mà nằm ở chỗ… mình quá xót con.

Mình nương con nhiều. Nương theo kiểu: được 1–2 ngày làm đúng, rồi tới ngày thứ 3 lại mềm. Con không ăn là mình dụ, mình năn nỉ, mình kéo dài bữa, rồi mình bù sữa cho con để tự trấn an rằng “thôi ít ra con vẫn vào được chút gì đó”. Mình tưởng như vậy là thương con. Nhưng chính cái kiểu thương đó lại kéo dài mọi thứ… đến tận khi con 15 tháng.

Con không lên cân. Và quan trọng hơn: con lớn rồi, việc bù sữa không còn phù hợp nữa. Con càng lớn, càng khó “dụ”. Con càng lớn, càng có ý chí. Và con càng lớn, thì bữa ăn càng dễ trở thành một cuộc chiến nếu mẹ vẫn cứ kéo – vẫn cứ ép mà không nhận ra.

Vậy là mình quyết định đăng ký rèn 1:1.

Mình vẫn nghĩ: “Nghe theo cô là được.” Nhưng rồi mình lại… gặp chính mình. Mình vẫn là một người mẹ rất xót con. Mình làm sai liên tục: nương – ép – phá luật. Cô vẫn nhẹ nhàng hướng dẫn, nhưng mình stress vì con không ăn, stress vì mình làm sai mãi. Nhà lại có việc, mình đành bảo lưu sau 7 ngày. Lúc đó mình vừa tiếc, vừa sợ: “Hay con mình không rèn được?”

Xem thêm  RÈN BÉ ĂN DẶM

Sau một tháng bảo lưu, mình quay lại rèn lần hai. Và lần này, mình tự nói với mình một câu: mình phải nén lòng.

Mình bắt đầu dứt khoát dừng bữa khi con không muốn ăn. Có những ngày, bữa ăn của con chỉ kéo dài dưới 1 phút. Con vừa ngồi vào bàn đã đứng dậy ra ngay. Có lúc mình nghĩ: “Chắc con mình bất trị luôn rồi.” Cảm giác đó đáng sợ lắm, vì mình nhìn con mà không biết phải làm sao để con chịu ăn.

Nhưng chính những lúc như vậy, cô lại nhắc mình một câu khiến mình tỉnh lại:
Con tiến bộ nhanh hay chậm là do mẹ có dứt khoát hay không.

Mình không muốn con đói oan nữa. Mình cũng không muốn kéo dài thêm chuỗi ngày mẹ dụ – con né – cả nhà căng thẳng. Vậy nên mình quyết tâm.

Có thể là hình ảnh về súp nui hình chữ cái và lòng đỏ trứng

Và hôm nay, sau 16 ngày, mình đã được nhìn thấy điều mình từng nghĩ là “không thể”.

Con ngồi ăn ngoan gần hết suất ăn mẹ chuẩn bị. Con hào hứng khi thấy đồ ăn. Con lăng xăng đòi tự trèo vào bàn để được ăn. Mình ngồi nhìn mà vừa buồn cười vừa muốn khóc, vì mình biết: đây không chỉ là chuyện “ăn thêm được mấy miếng”. Đây là chuyện con không còn sợ bữa ăn nữa.

Con chưa ăn được nhiều như những em bé khác. Nhưng con đã thay đổi rất nhiều: không còn sợ ghế, sợ thìa, sợ đồ ăn. Với mình, đó đã là một kỳ tích rồi 🤣🤣🤣

Mình thật sự biết ơn chị Quỳnh Anh vì đã mang Batlote đến với mình, và biết ơn cô Thanh Loan vì đã kiên nhẫn đồng hành. Cô bắt tâm lý con cực kỳ giỏi. Nhiều khi cô chỉ xem clip mà hiểu con hơn cả mẹ. Cô nhìn là biết con muốn gì luôn. Và mình cũng nhờ vậy mà mới nhận ra: mẹ đã ép con nhiều đến mức nào mà trước đó mẹ không hề thấy.

Có những lúc mình nản, mình muốn bỏ cuộc. Nhưng cô luôn động viên, luôn kéo mình lại đúng đường. Một lần nữa, mình cảm ơn cô rất nhiều ❤️❤️❤️

Cữ ăn sáng nay của con, mẹ đăng lên “cho nóng” luôn ạ 😆😆😆