Mình đăng lại câu chuyện nhỏ này để lan tỏa một chút động lực cho các mom đang rèn, đặc biệt là những mom đã từng trải qua cảm giác “cả ngày con không ăn được gì” – cái cảm giác nhìn bình sữa còn nguyên mà tim mình cứ rơi xuống dần.
Mẹ Huy Dịu chia sẻ rất thật: sau mấy ngày liên tiếp, con bỏ ăn cả 4 cữ, hôm nay con tự giác ăn lại, và mẹ mừng đến rơi nước mắt 😁
Nghe thì đơn giản, nhưng ai đã từng rơi vào những ngày 0ml mới hiểu: có những lúc mẹ không cần con ăn “siêu giỏi”, mẹ chỉ cần con chịu hợp tác một chút thôi… là mẹ đã thấy như được cứu.
Với một người ngoài, đó có thể chỉ là “một bữa ăn bình thường”. Nhưng với một người mẹ đang rèn, đó là một khoảnh khắc rất lớn: khoảnh khắc mẹ biết mình chưa đi sai, khoảnh khắc mẹ biết con vẫn có thể quay lại với bữa ăn, khoảnh khắc mẹ có lại niềm tin để bước tiếp.

Mẹ Huy Dịu còn nhắn thêm một câu mà mình nghĩ rất nhiều mẹ cũng từng bối rối giống hệt:
“Em nhờ QTV kiểm tra giúp em xem cách cầm bình của em đúng chưa ạ. Em dùng bình Hegen núm số 2 ạ. Con ăn cứ ọp ọp có sao không ạ.”
Chỉ một vài câu vậy thôi nhưng đủ thấy mẹ đang cố gắng như thế nào. Khi mình rèn con, mình không chỉ lo lượng sữa, mà còn lo từng chi tiết nhỏ: cầm bình đúng chưa, núm phù hợp chưa, tiếng “ọp ọp” có ổn không… Và cũng chính những chi tiết nhỏ đó làm mẹ càng thêm căng thẳng nếu không có người đồng hành.
Nhưng điều quan trọng nhất trong câu chuyện này, với mình, là: mẹ đã không bỏ cuộc. Dù mấy ngày không ăn đủ 4 cữ, mẹ vẫn cố. Và rồi con đã tự giác ăn lại.
Nếu mom nào đang ở giữa những ngày đen tối ấy, mình muốn nhắn một câu thật nhẹ:
Cứ bám luật, cứ đi tiếp. Rồi sẽ có ngày con hợp tác trở lại.
Có thể không nhanh như mình mong, nhưng con sẽ quay lại – theo cách của con.
