Có gì sung sướng bằng mỗi lần tới giờ ngủ, mẹ chỉ cần đặt con xuống… rồi mẹ thảnh thơi bấm điện thoại, còn con thì tự đưa mình vào giấc.
Nghe đơn giản vậy thôi, nhưng với mình, đó từng là một “giấc mơ”. Vì trước đây, mỗi lần cho con đi ngủ là mình cảm giác như… tổn thọ. Không phải nói quá đâu. Mình đã từng bước vào giờ ngủ với tâm thế căng thẳng, vì mình biết kiểu gì cũng sẽ là một vòng lặp quen thuộc: con gào khóc – mẹ bồng – mẹ ru – con ngủ – đặt xuống – rồi lại gào khóc.
Trước khi rèn, con ngủ rất khó. Mỗi lần đi ngủ là con khóc dữ lắm, mẹ phải bồng cả tiếng trên tay. Có hôm bồng mỏi rã cả vai, chân đứng không vững nữa nhưng vẫn không dám đặt xuống, vì chỉ cần đặt xuống là con giật mình. Mà nếu có đặt xuống được thì khoảng 15 phút sau con lại gào khóc đòi bế. Cứ như vậy, cả mẹ lẫn con đều mệt rũ.
Nhà mình lại có anh trai 3 tuổi, tuổi này thì các mom biết rồi đó… nghịch là chính 😅 Anh chạy qua chạy lại, đồ chơi rơi “cạch” một cái là bạn nhỏ giật mình, tỉnh dậy và khóc. Nhiều hôm mình vừa ru em vừa phải “canh” anh, vừa dỗ em vừa phải nhắc anh, cảm giác cả nhà quay cuồng mà vẫn không ai được nghỉ đúng nghĩa.
Cho đến khi mình quyết tâm rèn ngủ cho con.
Mình không kỳ vọng “một đêm là xong”. Mình chỉ muốn con ngủ bớt vất vả hơn, và mình bớt kiệt sức hơn. Nhưng điều mình nhận lại còn nhiều hơn thế.

Từ khi mẹ quyết tâm rèn ngủ để con tự vào giấc, mọi thứ thay đổi rõ rệt. Con ngủ có vẻ ngon hơn. Và điều làm mình bất ngờ nhất là: con bắt đầu có khả năng tự trấn an. Có nghe tiếng ồn, con cũng không bật dậy khóc ngay như trước nữa. Con có thể lăn qua lăn lại một chút, rồi… tự ngủ lại được.
Chỉ vậy thôi mà mình thấy như được “giải thoát”.
Vì giấc ngủ không còn là cuộc chiến. Mẹ không còn phải bồng cả tiếng. Và quan trọng là mẹ bắt đầu có lại khoảng thời gian cho chính mình – dù chỉ là vài phút nằm thở, hay cầm điện thoại lướt một chút trong yên tĩnh, cũng đã quý lắm rồi.
Mình tin đúng một câu: mẹ khỏe thì con mới vui. Khi mẹ bớt căng, con cũng bớt căng. Khi giờ ngủ không còn đầy nước mắt, cả nhà cũng nhẹ nhàng hơn.
Nếu mom nào còn chần chừ chưa rèn, mình muốn nhắn thật lòng: mạnh dạn rèn sớm khoẻ sớm. Con sẽ học được cách tự ngủ, còn mẹ sẽ học được cách bình tĩnh và vững hơn mỗi lần tới giờ đi ngủ.
