Bài viết gốc: https://www.facebook.com/groups/1655877318648266/posts/1669500060619325/
Mình chia sẻ câu chuyện của bạn Gạo 4m+ như một lời truyền động lực cho các mẹ đang rèn hoặc sắp rèn, nhất là những mẹ đang mắc kẹt trong cảnh: con chỉ bú khi ngủ, còn hễ thức là khóc, giãy, nhả nhớt… và mỗi lần tới cữ bú là mẹ lại thấy tim mình nặng trĩu.
Gạo nhà mình từ khi lọt lòng đã như vậy: chỉ biết bú ngủ. Còn bú thức là khóc. Con giãy nảy, nhả nhớt, phản kháng rõ ràng. Mình cứ nghĩ rồi con lớn lên sẽ tự ổn, nhưng ra Tết trở lại đây, Gạo bắt đầu có dấu hiệu biếng hơn và ghét bình hơn. Con sắp gần 5 tháng, mình nghĩ tới chuyện ăn dặm mà thấy hoảng: cứ cái đà này thì chưa tới ăn dặm chắc mẹ đã stress trước mất.
Mà nói thật, mình là kiểu mẹ xót con, tâm lý yếu. Mình không có can đảm tự rèn một mình. Mình sợ làm sai. Sợ con đói. Sợ con khóc. Sợ người nhà lo lắng. Vậy nên mình quyết định đăng ký rèn 1:1 với các cô, vì mình cần người theo sát để mình đi đúng ngay từ đầu.
Nhưng mình phải nói thật, 2 ngày đầu là 2 ngày cực kỳ khó. Con không chịu ti. Người con thì èo uột, tả tơi. Bỉm cả ngày không ướt nổi lấy một cái. Mình nhìn con mà xót đến nghẹn. Mẹ với bà còn giận nhau nữa — vì ai cũng thương con, ai cũng lo, mà lo quá thì lại dễ căng thẳng.
Có khoảnh khắc mình đã nghĩ: “Hay thôi… dừng lại?”
Nhưng rồi mình bám vào hướng dẫn, bám vào luật, và bám vào sự đồng hành của các cô. Và điều làm mình bất ngờ nhất là: phương pháp này đúng là “chân ái” – không phải vì nó dễ, mà vì nó rõ ràng và có đường để đi.
Chỉ sau 3 ngày, Gạo bắt đầu chịu bú thức. Con bắt đầu hợp tác. Con không còn phản kháng như trước nữa. Và cảm giác vỡ oà nhất là khi mình thấy con như “yêu bình” trở lại, yêu mẹ trở lại. Cái nỗi ám ảnh mỗi lần đến cữ bú – cái cảm giác “trời ơi lại tới giờ ăn rồi” – tự nhiên nhẹ đi rất nhiều.
Từ đó lượng sữa tăng dần từng ngày. Mình biết mẹ con mình mới đi được khoảng 1/3 chặng đường thôi, nhưng thật sự: chỉ cần nhìn thấy con chịu bú thức, nhìn thấy con hợp tác trở lại, với mình đã là một “quả ngọt” rồi.
Mình xin cảm ơn cô Kiều Duyên và cô Batlotegv Võ Hải Yến vì đã theo sát từng cữ, vừa hướng dẫn vừa giữ tinh thần cho mẹ. Có người đồng hành, mẹ vững hơn. Mẹ vững hơn, con cũng dễ hợp tác hơn.
Nếu mẹ nào đang giống mình trước đây – xót con, sợ tự rèn, stress vì con bú ngủ – thì mình muốn nhắn một câu thôi: mạnh dạn rèn con đi các mẹ ơi. Đi đúng luật, có người đồng hành, rồi mẹ sẽ sớm thấy con mình thay đổi.
Uy tín của BATLOTE phải gọi là… mãi đỉnh!!! 🥰🍼✨
