Có lúc con chỉ mút 20–30ml rồi dừng… nhưng đến ngày 16, con đã có cữ lên 220ml

Bài viết gốc: https://www.facebook.com/groups/1655877318648266/posts/1672050727030925/

Mình viết bài này cho các mẹ đang và chuẩn bị rèn con, đặc biệt là những mẹ đang ở trong giai đoạn “tới cữ ăn là tim đập nhanh”, vừa thương con vừa sợ con đói, vừa cố gắng nhưng lại bị nghi ngờ bởi chính người thân trong nhà.
Mình có một em bé 6 tháng tuổi. Lúc mới sinh, con trộm vía háu ăn, ăn ngoan lắm. Mình từng nghĩ: chắc mình thuộc “team dễ” rồi. Nhưng rồi đến khoảng 2 tháng rưỡi, mọi thứ bắt đầu lệch đi.
Mẹ cho sữa, con cứ toe toét cười. Nghe thì dễ thương, nhưng thực tế là… con nhai cắn núm, không chịu mút. Lúc đó mình chưa biết đến Batlote. Mình không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ thấy con không ăn thì mình lo. Và khi lo quá, mình làm điều mà rất nhiều mẹ từng làm: mình ép con ăn.
Mình cứ nghĩ ép vài hôm rồi con sẽ ăn lại. Nhưng càng ép, con càng sợ. Càng ép, con càng biếng. Mình nhìn con mà bất lực, vừa thương vừa hoang mang.
Đến khi con 4 tháng, mình sốt ruột thật sự. Mình không tự tin tự rèn nên đã đăng ký rèn 1:1, dù gia đình phản đối. Lần đầu rèn, mình cũng đã chuẩn bị tâm lý. Nhưng được 3 ngày thì mình xót con quá, rồi đi khám bác sĩ bảo con bị nhiễm khuẩn tiêu hoá, mình quyết định dừng lại.
Lúc đó mình chỉ nghĩ đơn giản: “Thôi cứ ép con đến đâu thì đến.” Nhưng đúng là… quyết định đó khiến mọi thứ tệ hơn.
Con biếng nặng hơn từng ngày. Có những ngày, con mút được đúng 20–30ml là dừng. Mẹ làm đủ mọi cách. Một bình 120ml mà mình cho ăn đến chục lần. Cứ đợi con lim dim ngủ là tranh thủ cho uống được ít. Bữa ăn lúc nào cũng kéo dài, cũng căng thẳng. Mình stress đến mức chỉ cần gần tới giờ ăn là đã muốn khóc.
Và rồi có một ngày, mình thấy rõ: nếu mình cứ tiếp tục như vậy, không chỉ con khổ mà mình cũng sẽ gục. Mình hạ quyết tâm rèn lại lần nữa.
Nhưng lần rèn thứ 2 này mới thật sự là… khủng hoảng.

Xem thêm  15 ngày rèn không ép: Hành trình của mẹ và bé theo Batlote

Không có mô tả ảnh.
Những ngày đầu, mình nhìn lượng sữa của con giảm mà lòng mình rối tung. Mình băn khoăn, ngờ vực chính mình: “Không biết con có tốt lên không? Hay con lại mệt thêm?” Có lúc mình lại tự tìm lý do để “dừng”: hay do con lên răng? hay con đau bụng? hay con khó chịu? Và ý nghĩ bỏ cuộc xuất hiện… chắc phải 7749 lần trong đầu.
Thật sự, nếu không có cô BatloteGV Phương Đan, chắc mình đã dừng thêm lần nữa rồi.
Cô đồng hành cực kỳ sát sao. Cô động viên hai mẹ con rất nhiều. Và điều mình biết ơn nhất là: mỗi lần mình có ý định dừng, cô lại kéo tinh thần mình dậy. Cô nhắc mình đi tiếp, nhắc mình sát luật, nhắc mình tin rằng con cần thời gian để thoát khỏi nỗi sợ bữa ăn mà chính con đã bị “tập” trong suốt thời gian dài.
Rồi đến ngày thứ 8, con mới bắt đầu chịu ăn hơn. Không phải kiểu “bật cái vèo”, mà là từng chút một, nhưng đều đặn. Con tiến bộ từng ngày, và mỗi ngày mẹ lại vững hơn một chút.
Đến hôm nay là ngày thứ 16, con đã có cữ lên tới 220ml – mình bất ngờ thật sự. Với nhiều em bé, con số đó có thể bình thường. Nhưng với một em bé biếng nặng, siêu lì như con nhà mình, thì đó là một “kỳ tích” mà mình không dám mơ hồi trước. Nghĩ lại hành trình rèn con – rèn mẹ mà mình ứa nước mắt.
Vậy nên mình muốn nhắn các mẹ một câu thôi: hãy kiên trì. Cứ kiên trì rồi sẽ có ngày thành công. Có thể không nhanh như “con nhà người ta”, nhưng con sẽ tiến bộ theo cách của con – miễn là mẹ đi đúng đường và không bỏ cuộc giữa chừng.
Mình cảm ơn phương pháp không ép của chị Quỳnh Anh. Và mình cũng muốn nói thật: mẹ nào không tự tin, hoặc con biếng nặng, thì cứ mạnh dạn đăng ký rèn 1:1 cho yên tâm. Vì đôi khi, cái mẹ cần nhất không chỉ là cách làm – mà là một người giúp mẹ vững tâm lý để đi đến cùng.