Bài gốc trong nhóm Batlote: https://www.facebook.com/groups/1655877318648266/posts/1745947122974618/
Mình viết bài này cho những mẹ đã từng trải qua cảm giác rất giống mình: đã thấy con ăn tốt lên rồi, đã thở phào rồi… nhưng chỉ cần một đợt ốm, một lần hoảng, một câu nói khiến mình sợ con thiếu năng lượng… là mọi thứ lại quay về từ đầu. Và đau nhất là: mình không biết mình sai ở đâu, chỉ biết là mình đang kiệt sức.
Mình biết đến phương pháp “không ép” từ khi bé nhà mình mới 2 tháng. Lúc bé được 5 tháng, mình quyết tâm tự rèn con. Và đúng thật, chỉ sau 5 ngày, con bật lên rõ rệt. Con ăn tốt hơn, bữa ăn nhẹ nhàng hơn, mình mừng lắm. Mình đã nghĩ: “À, vậy là mình làm được rồi.”
Nhưng đời làm mẹ thường hay có những cú “quay xe” rất nhanh.
Con ốm.
Và mình lại rơi vào cái bẫy rất quen của những người mẹ thương con: sợ con đói, sợ con tụt cân, sợ con không đủ năng lượng để vượt qua đợt ốm. Bác sĩ nói với mình một câu mà mình tin tuyệt đối lúc đó: bé đang 7,6kg thì mẹ cố gắng chia nhỏ bữa ra, cho ăn nhiều nhất có thể, thậm chí bón xi-lanh cũng được… để con ăn khoảng 750ml cho đủ năng lượng.
Và mình làm y như lời bác sĩ.
Cả tuần đó con vẫn ăn được 750–850ml. Nhưng phải nói thật: mẹ có ép.
Lúc đó mình tự trấn an: “Thôi, ốm mà, ép chút để con có sức.” Mình tưởng như vậy là đang cứu con. Nhưng khi con khỏi ốm… mình mới hiểu hậu quả của “ép chút”.
Con bắt đầu ăn nhả nhớt. Muốn đạt được lượng sữa như tuần trước thì mẹ phải mời rất nhiều lần, phải ép, phải kéo dài bữa ăn. Mỗi bữa ăn hét 20–25 phút, có khi một bữa phải chia thành nhiều lần, cứ mời – con từ chối – lại mời. Mình mệt rã rời. Mà con cũng mệt theo. Bữa ăn lại trở thành một cuộc giằng co.

Mình quyết tâm tự rèn lại. Nhưng lần này… không “bật” nhanh như trước. Rất lẹt đẹt. Mình bắt đầu hoang mang: “Sao lần trước mình làm được, mà lần này mình làm không nổi?” Con cứ ăn cầm chừng 100ml, có bữa 100–110ml. Mẹ rút bình thì con chẳng khóc. Cái cảm giác đó khiến mình càng lo: “Hay con không đói thật? Hay con chán ăn? Hay con chỉ ăn được vậy?”
Rồi mình nghe đâu đó câu này (và mình bị ám ảnh thật sự): “Một lần làm sai là con biếng thêm một ngày.” Mình già rồi, tâm lý cũng yếu, nghe câu đó là thấy áp lực đè lên ngực. Mình cứ nghĩ: “Sai là phải tính lại từ ngày 1… lại cần 1 tuần để ăn ngoan, 2 tuần để ăn đúng sức…” Nghĩ thôi đã nản.
Có những lần mình đã định nói: “Hay thôi… dừng rèn đi.” Vì không hiểu sao lần này con không tiến bộ nhanh. Vì mình mệt. Vì mình sợ làm sai. Vì mình thương con quá.
Nhưng rồi mình quyết định đăng ký rèn 1:1. Mình cần một người cầm tay chỉ việc từ đầu cho chính xác, và quan trọng nhất: mình cần được hướng dẫn cách duy trì để sau này con ốm, mẹ vẫn biết làm sao để không quay lại ép con nữa. Mình không muốn lặp lại vòng lặp đó thêm lần nào nữa.
Và mình gặp cô BatloteGV Phương Đan.
Cô vừa động viên, vừa “mắng nhẹ nhàng” – kiểu mắng mà mình không giận nổi, vì đúng quá. Cô chỉnh từng bữa, từng ngày, cả mẹ và con cùng cố gắng. Có những ngày con khóc, mẹ cũng khóc. Mình nghĩ nhiều mẹ sẽ hiểu: không phải khóc vì muốn ép con, mà khóc vì vừa thương con, vừa sợ mình làm sai, vừa thấy mình bất lực.
Nhưng rồi, qua từng ngày, mình bắt đầu nhận ra điều quan trọng nhất mà trước đây mình không có:
Con bắt đầu có đói – no rõ ràng.
Đói là con khóc đòi mãnh liệt. No là con quay mặt đi. Và lần đầu tiên, mình “thấm” được câu: không ép con khi con đã ra tín hiệu từ chối và không còn nhu cầu. Nghe thì dễ, nhưng làm được mới thấy nó giải phóng mẹ đến mức nào.
Điều kỳ diệu là lượng ăn có thể vẫn quanh đó, nhưng độ ổn định cao hơn rất nhiều. Mẹ không phải ép nữa. Con ăn ngoan hơn, ăn đúng sức hơn. Một bữa ăn bây giờ gói gọn trong khoảng 10 phút, kể cả thời gian con nghỉ giữa chừng. Mình không còn sống trong cảm giác “mời thêm chút nữa” hay “cố thêm lần nữa” để rồi kéo dài cả nửa tiếng.
Và sau đợt rèn, mình mới biết: em bé của mình có bữa có thể ăn tới 220ml/lần. Trước đây mình không dám tin. Vì mình đã quen với phiên bản “ăn cầm chừng” quá lâu.
Giờ thì con đang được cô hướng dẫn dặm. Mình không gọi là “rèn” vì con mới bắt đầu tập ăn dặm, nhưng mình thấy quý vô cùng vì cô hướng dẫn chi tiết tới từng thứ nhỏ nhất: cách cầm thìa, cách đút sao cho đúng, ăn sau sữa hay trước sữa, tăng thô như thế nào, thêm bữa phụ ra sao… và quan trọng nhất là nhận biết dấu hiệu nên dừng bữa để con không bị áp lực từ đầu. Trộm vía mới mấy ngày mà con được khen hợp tác tốt, mình nghe mà vui như được cộng điểm tinh thần.
Một lần nữa, mình cảm ơn cô BatloteGV Phương Đan và admin Nhã Mai đã luôn động viên tinh thần của mình trong gần một tháng qua. Cô còn bảo chắc mình thuộc nhóm “tinh thần yếu gần nhất” của nhóm nữa 😀 Mình nghe vừa buồn cười vừa thấy đúng… vì thật sự mình đã có những lúc yếu lắm.
À, mình xin “báo cáo” thêm một chút cho các mẹ có động lực: đúng 1 tháng rèn, bé lúc đầu có chững cân, nhưng đến khi tròn 7 tháng thì bé đã tăng được 3 lạng, và giờ bé tròn 8kg rồi ạ.
Nếu mẹ nào đang ở trong vòng lặp “con ốm – mẹ hoảng – mẹ ép – con tái biếng”, mình chỉ muốn nói: mẹ không sai vì thương con. Mình chỉ cần học cách thương con đúng. Và khi mẹ có người đồng hành đúng, hành trình sẽ bớt cô đơn hơn rất nhiều.
