Bữa ăn là cơn ác mộng suốt 15 tháng

Bài gốc: https://www.facebook.com/groups/1655877318648266/posts/1709266199976044/

Mình viết bài này như một góc truyền động lực, và cũng là một cách để nói “cảm ơn” – vì nếu quay lại vài tuần trước thôi, mình vẫn không tin có ngày gia đình mình lại ngồi ăn cùng con trong một bầu không khí… nhẹ hơn.

Nuôi con đến 15 tháng, thật lòng mà nói: mình chưa khi nào thấy con ăn ngoan. Mỗi bữa ăn với mình không phải là một bữa ăn, mà là một cuộc chiến. Cả nhà quay cuồng với đủ “chiêu”: bế rong, đưa đồ chơi, làm đủ thứ để thu hút sự chú ý, miễn sao con chịu ăn thêm một miếng. Nhưng càng làm thì mọi thứ càng tệ. Có bữa con chỉ ăn được đúng 3–4 viên cơm trộn thịt, bé xíu, và đặc biệt là không ăn rau. Mình bất lực đến mức chỉ cần gần tới giờ ăn là trong lòng đã thấy nặng trĩu.

Mình gặp được Batlote như một cái duyên. Mình tự đọc bài hướng dẫn, và thật may là mình đã tự rèn thành công phần sữa cho con. Nhưng đến dặm thì… mình loay hoay mãi. Mình không đủ can đảm để con nhịn lâu quá một ngày. Mình sợ con đói, sợ con gầy, sợ người nhà nói, sợ đủ thứ. Và chính vì sợ, mình cứ quay vòng mãi trong cái vòng lặp: thương con – nương con – rồi lại bế tắc.

Đúng lúc đó mình gặp được cô Tina Tinh. Với mình, cô như một chiếc phao cứu sinh của hai mẹ con. Vì điều mình cần không chỉ là “cách rèn”, mà là một người đủ chắc để giữ mình lại mỗi lúc mình lung lay.

Hành trình rèn dặm của con, kể ra thì thật sự gian nan. Những ngày đầu, con không ăn. Mẹ con mình bế nhau đi trong trời mưa phùn, nước mắt mẹ con cùng rơi. Mình đã hoang mang lắm. Có những khoảnh khắc mình tự hỏi: “Ba ngày rồi mà con vẫn không hợp tác… liệu mình có chọn đúng không?” Cái cảm giác nhìn con không ăn, lại vừa xót vừa sợ, nó khiến mình muốn bỏ cuộc ngay lập tức.

Xem thêm  “Thấy thìa là quay mặt” – Sau 20 ngày, con chủ động há miệng đòi ăn

Nhưng rồi ngày thứ 4… mình không quên được. Con bắt đầu sờ đồ ăn và cho lên miệng. Chỉ là vài hạt ngô, vài miếng cơm bé xíu bằng đầu đũa thôi. Nhưng với bố mẹ mình lúc đó, nó giống như một cái “tín hiệu sống”. Một tia sáng. Một lời khẳng định rằng: mình đang đi đúng đường. Bố mẹ thực sự vỡ òa, vì cuối cùng con cũng “chạm” vào đồ ăn theo cách chủ động, thay vì bị dụ, bị kéo, bị ép.

Và từ ngày đó, mọi thứ bắt đầu đổi hướng.

Mình biết ơn cô Tina không chỉ vì cô hướng dẫn kỹ, mà vì cô cực kỳ nhiệt tình, cẩn thận – và đôi khi “mắng mỏ” đúng lúc để mẹ tỉnh ra. Nhờ cô, con dần trở thành một em bé có thể ăn rau, ăn thịt, ăn cơm theo đúng nghĩa. Không còn cảnh ăn vài viên trộn lẫn nhau rồi nhè khắp nhà. Không còn cảnh cả nhà phải diễn đủ trò chỉ để con nuốt thêm một miếng.

Tất nhiên, hành trình không phải lúc nào cũng trơn tru. Có những “lý do ngoài mong muốn” từ người thân khiến mình áp lực, rồi có giai đoạn con bị rối loạn tiêu hoá gần 10 ngày làm mọi thứ chậm lại. Nhưng sau tất cả, con đã có những chiếc bụng mà mình nhìn là thấy… nhẹ lòng: bụng no hơn, người có da có thịt hơn, và quan trọng nhất là bữa ăn không còn là cơn ác mộng của cả nhà.

Mình xin cảm ơn cô Tina, cảm ơn các admin, và cảm ơn Batlote – vì đã cho gia đình mình một hướng đi rõ ràng để bớt mệt, bớt căng thẳng, bớt nước mắt.

Chúc các mẹ đủ vững tin để đi tiếp. Rồi một ngày, mẹ cũng sẽ có những em bé “bụng tròn” theo đúng nghĩa – không chỉ là bụng no, mà là một đứa trẻ ăn trong vui vẻ, và một người mẹ được thở trong bình yên ❤️