“Thấy thìa là quay mặt” – Sau 20 ngày, con chủ động há miệng đòi ăn

Bài viết gốc: https://www.facebook.com/groups/1655877318648266/posts/1891652191737443/

Mình viết bài này như một chút truyền động lực gửi tới những mẹ đang mệt mỏi vì bữa ăn của con, đặc biệt là những mẹ giống mình ngày trước: xót con đến mức không dám tập, chỉ cần con bỏ bữa là tim thắt lại, chỉ cần con quay mặt là mẹ đã muốn dừng.

Nếu ai nhìn con mình cách đây vài tuần, chắc sẽ hiểu cảm giác bất lực đó. Con ăn dặm đã suốt 3 tháng, nhưng lượng ăn “đỉnh” nhất cũng chỉ khoảng 40ml. Có những bữa con chỉ ăn được vài thìa rồi ngậm chặt miệng. Có những lúc vừa thấy thìa là con quay mặt đi ngay, không phải kiểu “không thích món” nữa, mà là từ chối luôn cả việc ăn. Mỗi bữa ăn giống như một cuộc thuyết phục kéo dài, và mẹ thì kiệt sức, còn con thì càng ngày càng phản kháng.

Mình đã từng tự hỏi: “Hay con mình chỉ ăn được vậy thôi?”
Và rồi lại tự trách: “Hay mình làm gì sai mà con sợ ăn?”

Nhưng điều khiến mình đau nhất không phải là con ăn ít. Mà là cảm giác mẹ và con đều căng thẳng. Mỗi lần chuẩn bị tới bữa, mình đã thấy áp lực. Mình sợ con khóc. Sợ con quay mặt. Sợ mình lại bất lực.

Vì xót con nên mình cũng không đủ vững để tự tập ở nhà. Mình từng cố, rồi lại dừng. Từng thử, rồi lại nương. Và sau vài lần con bỏ bữa, mình lại hoảng, lại thương, lại sợ con đói… rồi mọi thứ quay về vạch xuất phát.

Cho đến khi mình quyết định: thôi, mình cần người đồng hành.

Mình đăng ký khoá 1:1 và được đồng hành cùng cô Batlotegv Tina Tinhcô Phương Đan. Thật lòng, mình không kỳ vọng “phép màu”. Mình chỉ muốn có người chỉ cho mình từng bước, để mình bớt sai, bớt hoang mang, và không tự mình chống chọi với cảm xúc mỗi ngày.

Và 20 ngày sau, mình đang ngồi đây viết những dòng này với một cảm giác… vừa vui vừa không tin nổi.

Con mình bây giờ đã ti sữa tập trung hơn, chịu ăn hơn, và điều làm mình xúc động nhất là: con chịu há miệng đòi ăn. Từ một em bé thấy thìa là quay mặt, giờ lại bắt đầu “đón thìa”. Có những khoảnh khắc mình nhìn con mà cứ ngỡ như đang nhìn một em bé khác. Không phải vì con bỗng nhiên biến thành “thiên thần”, mà vì con đã bớt sợ bữa ăn, bớt chống đối, và bắt đầu hiểu rằng ăn không còn là áp lực nữa.

Xem thêm  Con chỉ bú cầm hơi ban ngày… để tối được bú mẹ

Có thể là hình ảnh về đồ uống

Có một cữ mà mình nhớ hoài, vì nó khiến mình… hoảng luôn. Con ăn tới 200ml cháo rồi uống thêm 210ml sữa. Thật sự là ăn nhiều quá mẹ cũng hoảng 😅. Kiểu như: “Ủa, con ăn thiệt hả? Con có sao không con?” – vừa mừng vừa lo, đúng kiểu mẹ bỉm.

Dĩ nhiên, con vẫn chưa phải kiểu tập trung tuyệt đối. Bé nhà mình còn “hóng chuyện” lắm, đang ăn cũng liếc ngang liếc dọc 😅. Nhưng so với hành trình 3 tháng trước đó – mỗi bữa ăn là một lần quay mặt – thì hôm nay, những thay đổi này với mình là cả một “trái ngọt”.

Mình biết ơn các cô không chỉ vì kỹ thuật hay phương pháp, mà vì các cô đã hỗ trợ và động viên mình đúng lúc. Nhiều khi điều khó nhất không phải là con, mà là tâm lý của mẹ. Mẹ xót con, mẹ sợ con đói, mẹ sợ mình làm sai… và chính những nỗi sợ đó làm mẹ dễ nương, dễ lung lay. Có người đồng hành, có người nhắc mình giữ vững, có người nhìn thấy mình sai ở đâu để chỉnh lại – với mình, đó là điều đáng giá nhất.

Nên nếu mẹ nào đang xót con, không tập được ở nhà giống mình, cứ mạnh dạn tìm tới các cô. Vừa được hỗ trợ sát sao, vừa được động viên, vừa có người chia sẻ cùng để hành trình nhẹ hơn. Rồi đến một ngày, mẹ cũng sẽ nhìn thấy con mình ăn ngoan hơn – ngủ giỏi hơn, và mẹ thở phào vì cuối cùng bữa ăn không còn là gánh nặng nữa.

Mình xin chân thành cảm ơn cô Tina Tinhcô Phương Đan đã hỗ trợ mẹ con mình trong thời gian vừa qua ❤️❤️❤️.

Các mom đi ngang qua bài này thì ủn mông giúp bé nhà mình ăn mau chóng lớn với nha ❤️