Bài viết gốc: https://www.facebook.com/groups/1655877318648266/posts/1857121211857208/
Mình từng nghĩ: sinh bé thứ 3 rồi thì chắc chuyện chăm con, cho con ăn, hiểu tín hiệu đói – no… sẽ là “chuyện thường ngày” thôi. Mình tự tin lắm. Tự tin vào kiến thức, vào trải nghiệm, vào cảm giác “mình đã đi qua hết rồi”.
Cho đến khi mình gặp một bài toán mà kinh nghiệm không giải được: bé ti mẹ mãi mà không tăng cân.
Bé sinh ra nặng 3,4kg. Mình vẫn nhớ rất rõ cảm giác lúc cân bé từng tháng, cứ mong con “bật lên” một chút, nhưng rồi… thời gian trôi qua, con vẫn lên chậm. Đến khi con 5–6 tháng mới được 6kg. Mình đã tìm đủ mọi loại hỗ trợ, hỏi đủ nơi, thử đủ cách mà vẫn không khá hơn. Mình không còn là “mẹ thiếu kiến thức”, nhưng lại rơi đúng vào trạng thái mà nhiều mẹ sợ nhất: bất lực.
Mình quyết định tự rèn theo khoá lý thuyết trước. Và phải nói thật, 10 ngày đầu con tiến bộ rất nhiều. Mình mừng lắm, kiểu như cuối cùng cũng nhìn thấy một lối ra. Nhưng rồi con bước vào một đợt ốm sụt sịt, sưng lợi. Trong lúc lo lắng và xót con, mình lại vô tình ép con mà không hề nhận ra. Và chỉ cần một vòng lặp ép – nương – lo – ép như vậy thôi… con tái biếng lại.
Lúc đó mình hiểu ra: có những thứ không thiếu kiến thức là làm được. Thiếu nhất là sự vững tâm lý, và sự “đúng” đến từng chi tiết nhỏ trong bữa ăn.
Vậy là mình quyết định làm một việc mà trước đó mình còn do dự: đăng ký rèn 1:1 với Batlote.
Mình không đăng ký vì muốn ai làm thay. Mình đăng ký vì mình cần được “soi” lại toàn bộ cách mình đang làm – để mình không tiếp tục sai trong vô thức. Và thật sự, quyết định đó là quyết định đúng đắn nhất của mình trong giai đoạn này.
Sau khoá rèn 1:1, mình đã có một em bé có thể ăn 180–240ml/cữ. Mình vẫn còn nhớ cảm giác lần đầu nhìn con ăn một cữ trọn vẹn mà không kéo dài. Trước rèn, con chỉ ăn khoảng 90ml/cữ, mà phải mất 30–40 phút mới hết… có khi mẹ con nhìn nhau, thở dài vì không biết phải kết thúc thế nào cho đúng. Còn bây giờ, bữa ăn rõ ràng, gọn gàng, và nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Điều mình biết ơn nữa là bé được rèn dặm ngay từ lúc mới tập ăn (từ 6 tháng), nên trộm vía con hợp tác tốt. Nhưng cái hay không nằm ở chuyện “bé ngoan sẵn”, mà là nhờ các cô chỉ dẫn sát sao để mẹ không rơi vào thói quen ép con ngay từ đầu. Mình luôn nghĩ mình “không ép”, nhưng đến khi được đồng hành kỹ, mình mới nhận ra có những hành vi rất nhỏ – một chút lo, một chút sốt ruột – cũng đủ biến bữa ăn thành áp lực với con.

Và đúng như các mẹ hay nói, khi con ăn ngoan thì giấc ngủ cũng ngoan theo. Bé ngủ xuyên đêm 10 tiếng, mẹ được nghỉ ngơi nhiều hơn, tinh thần cũng khác hẳn. Nhưng điều mình cần nhất – và cũng là điều mình được nhất – lại nằm ở một chỗ sâu hơn:
Mình không còn hoảng khi thỉnh thoảng con bú ít đi.
Ngày trước chỉ cần con ăn ít hơn một chút là mình bắt đầu lo, bắt đầu muốn “bù”, muốn “mời thêm”, muốn “cố thêm một chút”… rồi vô tình lại quay về cái vòng lặp ép. Còn bây giờ, mình hiểu con hơn, hiểu nhịp ăn của con hơn, và hiểu rằng có ngày con ăn nhiều – có ngày con ăn ít. Mình vững hơn, nên con cũng ổn hơn.
Mình muốn nhắn với các mẹ một điều rất thật: phương pháp này nghe như “rèn con”, nhưng thực ra là rèn mẹ. Rèn mẹ để vững tâm lý, để tôn trọng nhu cầu của con, để đi đúng luật ngay cả lúc thương con nhất. Và chỉ cần mẹ làm đúng, chỉ cần mẹ sát luật, thì quả ngọt đến nhanh hơn mình tưởng. Có khi chỉ sau một tuần, mẹ đã thấy mọi thứ khác đi rồi 😅😘
Mẹ con bé Sen xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến chị admin Quỳnh Anh và các cô: Kiều Duyên, Nhã Mai, Julie. Chặng đường còn lại mẹ con mình phải tự đi, không còn được các cô cầm tay chỉ từng bước nữa. Nhưng nhờ nền tảng đã có, mẹ con mình sẽ cố gắng hết sức để duy trì kết quả, không phụ công sức và sự tận tâm của các cô ❤️
